Hạ Nam Phương cúi đầu, ánh sáng của ngọn nến đem nụ cười chua xót bên khóe môi anh kéo đến đặc biệt rõ ràng: "Ngoại trừ anh muốn giữ em lại, còn có thể muốn làm gì?"
(Đọc truyện ở trang chính chủ Wattpad là ủng hộ và tôn trọng editor. Cám ơn mọi người)
___
Một chuyến này, Lý Nhiễm tìm người vô cùng cực khổ, cô đến thành phố J đã là giữa đêm khuya, vừa mới xuống máy bay đã nhận được tin nhắn của người trong tổ biên tập kia.
Làm cô lập tức đuổi đến, nhưng mà bão to rạng sáng sẽ vào đến thành phố, bây giờ gió đang bắt đầu nổi lên, Lý Nhiễm không có khả năng đi ra ngoài giữa thời tiết nguy hiểm như thế này được, nên nhắn tin cho đối phương sáng sớm ngày hôm sau sẽ gặp mặt.
Vẫn luôn chờ đến sáng sớm ngày hôm sau, sức gió dần dần yếu bớt. Cô thuê xe ở khách sạn, bất chấp mưa to đến nơi đã hẹn trước kia.
Lại không ngờ, cô nghĩ lòng người quá mức đơn giản, hay là cô quá siêng năng tìm người làm cho đối phương cảm thấy áp lực.
Tóm lại, khi Lý Nhiễm đến nơi, nhận ra tổ biên tập toàn bộ đã rút lui trước khi bão vào thành phố. Cô ngồi ở trong xe, lúc này mới suy nghĩ cẩn thận, thì ra tối hôm qua người nọ đã lừa cô, còn rắp tâm khiến cô rơi vào nguy hiểm làm cô không thể tưởng tượng được.
Tối hôm qua trong điện thoại bảo cô trong lúc thời tiết nguy hiểm này mà đến đó, nếu trên đường cô mà có chuyện gì... đối phương rốt cuộc có rắp tâm gì?
Lý Nhiễm lại gọi điện thoại qua, đối mặt chất vấn của Lý Nhiễm người nọ tỏ vẻ kinh ngạc, thậm chí còn mang theo ý cười: "Bão to như vậy, tôi cho rằng cô sẽ không đến."
Mọi chuyện xảy ra đến tình trạng này, Lý Nhiễm cuối cùng cũng hiểu, vị đại thần sao chép kia tám chín phần là quen với tổ biên tập, càng sâu hơn nữa chính là người bên trong bọn họ.
Lý Nhiễm bình tĩnh nói trong điện thoại: "Các người sao chép nó khi nào?"
Đối phương nghiễm nhiên có ý lợn chết không sợ: "Không biết cô đang nói cái gì, bọn tôi cũng không có từng lấy bản thảo của cô."
Lý Nhiễm không hề hoang mang, đối phương chơi cô một dao như vậy, hiện tại có lẽ đang rất vui sướng.
Người sao chép có thể công khai mà chiếm dụng tâm huyết của người khác, tự viết lên tên của mình, từ trên phẩm chất đạo đức mà nói, Lý Nhiễm đã không có bất cứ sự chờ mong nào đối với bọn họ.
"Nói bọn tôi sao chép? Cô đi kiện đi. Thiếu chút nữa đã quên, hiện tại là bọn tôi kiện cô, tác phẩm của bọn tôi đăng trước cô."
Đầu dây bên kia dừng lại một chút, ngữ khí rất có loại mèo vờn chuột: "Tôi biết cô là ai, nhưng cô lại không biết tôi."
Ngay khi đối phương dào dạt đắc ý, cảm thấy Lý Nhiễm nhất định sẽ mặt xám mày tro nghiến răng nghiến lợi, lại không ngờ rằng đối diện truyền đến giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Tôi đã từng đến tổ biên tập các cô, còn nhớ rất rõ tên mà người đến tiếp tôi trên phiếu đăng ký kia."
Nói xong, ngữ khí chậm rãi mà khẳng định: "Cô tên Trịnh Diệc Thanh đúng không?"
Ngày đó, Lý Nhiễm đến ban biên tập thì bọn họ còn đang ở trên lầu mở họp, cô ở dưới lầu đợi một hồi lâu, nhàm chán nên nhìn những tên nhân viên ở đại sảnh.
Nhớ rõ người tiếp đãi mình, nhân viên lấy đi bản thảo cũng tên đó.
Lại nhớ đến điện thoại hôm nay, đối phương lại có bộ dáng như "hiểu tận gốc rễ" cô vậy.
Lý Nhiễm trực tiếp nói tên thật của đối phương, hiển nhiên kéo cuộc của trò chuyện của hai người "thân mật" thêm không ít.
Cô nói từ tốn: "Nhưng chỉ bằng điểm này, cô nói tôi không biết cô đúng là không đúng rồi, còn có..."
Lý Nhiễm cũng không được xác định lắm, nhưng vẫn cố ý nói: "Cô cũng là tác giả của [Không suy nghĩ] đúng không?"
Hiển nhiên đối phương không ngờ Lý Nhiễm có thể trực tiếp liên kết cô ta và tác giả [Không suy nghĩ] lại với nhau, giọng trong điện thoại trong nháy mắt có chút hoảng loạn.
"Tôi không biết cô đang nói cái gì?"
Lý Nhiễm nghĩ mình có thể là đoán đúng rồi, ít nhất cho đến bây giờ, thông tin cô nắm giữ đối phương không sai lắm.
Cô lại gọi tiếp, nhưng không có ai nghe máy.
Nếu biên tập manga anime nhà mình lại khoác áo choàng ở nhà mình vẽ truyện, nếu ở bên trong công ty mà nói thì đúng là một vấn đề rất nghiêm trọng.
Trong tay bọn họ vốn dĩ nắm quyền lực về chuyện khai quật và ký họp đồng các các phẩm truyện tranh, cho nên dựa theo quy tắc ngành sản xuất, cấm biên tập viên khoác áo choàng vẽ truyện ở nhà mình.
Sau khi nói chuyện điện thoại, trong lòng Lý Nhiễm có tính toán, định về thành phố N rồi sẽ đi tìm Trịnh Diệc Thanh.
Khi cô chuẩn bị lái xe về, mới phát hiện xe chết máy.
Lý Nhiễm đen mặt, thật là "chuyện tốt" thành đôi, bây giờ xe chết máy, muốn cô trở về như thế nào?
Một đường cô chạy trong nước bùn thế này, xe không xảy ra vấn đề mới là lạ. Gọi điện thoại cho khách sạn để xử lý xe, cô lên app gọi xe về, nhưng căn bản không gọi được chiếc xe nào.
Cô đến nơi này có chút hẻo lánh, xe taxi mấy chục km bên ngoài căn bản không muốn đến đây, huống chi tối hôm qua bão to còn đổ bộ đến đây, tình hình giao thông có chút phức tạp.
Bên ngoài mưa to như trút nước, nước mưa nhanh chóng thấm vào ống quần cô ướt nhẹp, giày cũng sũng nước.
Gọi xe không được cô cũng không nóng nảy, mưa bão cũng sẽ dừng lại, hôm nay đi không được thì ngày mai đi cũng không sao.
Lại đi bộ hơn 3km, mới đến trung tâm thành phố.
Thành phố J là một tỉnh lẻ, trung tâm thành phố vẫn hẻo lánh như cũ, lại ngay thời tiết ác liệt thế này càng không có người, cũng may cô thuận lợi tìm được một khách sạn.
Đêm qua không ngủ ngon giấc, lại sáng sớm lái xe còn đi bộ nhiều như vậy, lập tức mỏi mệt, ở trong khách sạn ăn xong bữa sáng là đã ngủ say.
Mãi cho đến đầu buổi chiều, sau khi ngủ đủ giấc cô mới từ từ thức dậy, híp mắt sờ soạng điện thoại ở một bên, bị cuộc gọi nhỡ ở trên màn hình dọa đến đôi mắt mở to.
Đây là số điện thoại cá nhân của cô, người biết tính không nhiều lắm, trong nhật ký số của Hạ Nam Phương chiếm nhiều nhất, tiếp theo là Vu Hiểu Hiểu, phía sau còn có mấy cuộc của Vu Hồng Tiêu.
Hai người trước là người biết cô đến thành phố J, Vu Hồng Tiêu có thể là do Vu Hiểu Hiểu nói cho anh biết.
Nhìn dãy số, ma xui quỷ khiến mà cô ấn vào số của Hạ Nam Phương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
