Cơn đau trong bụng Lâm Tích, đã từ đau lâm râm trở nên càng lúc càng dữ dội.
Sáng nay dì cả của cô đến.
Hai tiết trước còn đỡ, vừa rồi đứng dưới nắng, vừa nóng vừa đau, lúc này khó chịu đến mức môi cô cũng trắng bệch.
Giang Ức Miên xoay đầu nhìn Lâm Tích, vốn muốn trưng cầu ý kiến của cô.
Nhưng vừa nhìn thì suýt giật mình, vừa rồi người còn bình thường, lúc này sắc môi và khóe miệng đều trắng bệch, nhìn giống như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.
“Lâm Tích, cậu không sao chứ?” Cô đè thấp giọng hỏi.
Lâm Tích khẽ khàng lắc đầu.
Đám người Quý Quân Hành đứng ở trước mắt, cô cũng ngại nói nhiều.
May mà đều là con gái, Giang Ức Miên thấy vẻ mặt này của cô, đã đoán được nguyên nhân.
“Thời tiết rất nóng, các cậu về lớp đi, tớ đem về cho các cậu.” Quý Quân Hành liếc nhìn Lâm Tích, nói.
Tạ Ngang đối diện nhìn sắc mặt Lâm Tích, quan tâm hỏi: “Lâm Tích, có phải cậu bệnh rồi không, sao nhìn khó chịu quá vậy. Hay là đi phòng y tế trường……”
Ba chữ phòng y tế của cậu còn chưa nói xong, ngực đã bị một cái khuỷu tay đánh mạnh vào.
Đau đến nỗi cậu suýt cắn phải lưỡi mình.
Quý Quân Hành mặt không biểu tình nói: “Đi thôi.”
Cậu xoay người bước đi, Tạ Ngang nhìn Lâm Tích, rồi ngoan ngoãn nghe lời đi theo.
Mấy nam sinh vừa đi, Giang Ức Miên liền hỏi Lâm Tích: “Có phải cái kia đến không?”
Lưu Tân Đình: “Khó trách tớ nói sắc mặt cậu sao lại khó coi vậy chứ, rất đau hả.”
Dì cả đau có lẽ là mỗi một cô gái đều không thể nào tránh khỏi.
Lâm Tích thật sự có chút không chống đỡ nổi, cô hơi xin lỗi nói: “Tớ muốn về lớp.”
“Đi thôi, bọn tớ về cùng cậu.”
Ba cô gái kia, không nói hai lời đi về cùng cô.
Đến lớp, Lâm Tích nằm sấp trên bàn, bàn tay đè bụng. Còn chưa vào tiết, lớp học có hơi ầm ĩ. Bình thường cũng không cảm thấy ồn, nhưng lúc này ầm ĩ đến mức cô có chút bực bội.
Cô vùi đầu trong cánh tay, cả người hận không thể co lại thành một khối.
Đột nhiên, mu bàn tay cô chợt nóng.
Lâm Tích theo bản năng ngẩng đầu.
Quý Quân Hành đứng bên bàn cô, một ly trà sữa nóng hổi để bên tay cô.
“Cảm ơn.” Qua mấy giây, cô mới kịp phản ứng, thấp giọng nói.
Quý Quân Hành nhìn sắc mặt cô, giống như nhịn lại, cuối cùng vẫn mở miệng, “Uống nóng đi, sẽ thoải mái hơn chút.”
Tạ Ngang từ phía trước đi về, vừa rồi cậu đi lên phía trước chia đồ uống lạnh mua về cho Lưu Tân Đình và Nhạc Lê. Sau đó, cậu lại đưa một ly nước giải khát ướp lạnh cho Giang Ức Miên, cười hì hì nói: “Không cần đặc biệt cảm ơn tớ, đều là A Hành mua đấy.”
Lâm Tích cụp mắt nhìn trà sữa trước mặt.
Trong không khí dường như đã tỏa ra mùi vị ngọt ngào mơ hồ.
Ngọt đến nỗi chui thẳng vào trong lòng.
Giang Ức Miên nhìn Lâm Tích, rồi xoay đầu nhìn ra phía sau, “Cảm ơn nhé.”
Ngược lại Tạ Ngang ngẩng đầu nhìn Lâm Tích trước mặt, vừa mở nắp chai coca ướp lạnh trong tay, vừa quan tâm hỏi: “Lâm Tích, cậu thật sự không cần đi phòng y tế hả?”
Vốn Quý Quân Hành lười biếng dựa trên lưng ghế, cau mày nhìn cậu.
Tạ Ngang vậy mà còn đặc biệt tốt bụng, miệng nói không ngừng, chính là đang khuyên Lâm Tích đừng giấu bệnh, nếu thật sự không thoải mái, thì phải đi phòng y tế.
Cuối cùng, Quý Quân Hành ngồi thẳng dậy, đưa tay kéo chai coca cậu ấy đã đưa đến bên miệng qua.
Vẻ mặt Tạ Ngang ngơ ngác nhìn cậu, “A Hành, cậu cướp coca của tớ làm gì?”
“Uống đồ cũng không chặn được cái miệng của cậu, trả coca cho tớ.” Quý Quân Hành lạnh nhạt nói.
Con trai bọn họ đôi khi phiền phần ai nấy trả tiền, nên đều là một người thanh toán. Đương nhiên tính cách của Quý thiếu gia chính là như thế, lúc có cậu, cơ bản không có phần người khác trả tiền. May mà đám con trai này gia cảnh không ai kém, chút tiền này, ai cũng không để trong lòng.
Quý thiếu gia là người dẫn đầu, cậu trả thì để cậu trả vậy.
Tạ Ngang sững sờ, liền uất ức nói: “A Hành, cậu quá đáng thật đó, tớ cũng là tốt bụng quan tâm Lâm Tích thôi mà. Lẽ nào chỉ có cậu được quan tâm bạn học mới, còn tớ chỉ hỏi thôi cũng không được à.”
Quý Quân Hành hoàn toàn cạn lời.
Cậu nhìn bóng lưng mảnh mai trước mặt, nếu cô ấy thật sự đau, chắc chắn cậu sẽ đưa cô đi phòng y tế.
Nhưng mấu chốt cô ấy là……
Cuối cùng, Quý Quân Hành nhìn Tạ Ngang, cắn răng, nặn ra hai chữ: “Ngu ngốc.”
*
Tiết cuối cùng buổi chiều là tiết thể dục, nhưng giáo viên kéo thêm vài phút. Trên hành lang vang lên tiếng đi lại của học sinh lớp khác, mắt thấy trong lớp đã không còn ai nghe giảng nữa, nên giáo viên giảng xong đề cuối cùng, thì nói tan tiết.
Buổi sáng Lâm Tích đau bụng kinh dữ dội, ngay cả cơm trưa cũng không ăn được bao nhiêu.
Nhưng đến giờ này, cũng dịu bớt, sắc mặt đã khôi phục lại như thường.
Giang Ức Miên quan tâm hỏi cô: “Nếu không cậu xin phép giáo viên thể dục đi?”
Cô lắc đầu: “Không cần đâu, bây giờ tớ đã không còn đau như lúc sáng nữa rồi.”
Tính cách Lâm Tích không tính là kiêu ngạo, bụng đã không còn đau, thì đi cùng bạn học trong lớp đến sân thể dục.
Ánh nắng bên ngoài vẫn vậy, nhưng so với cái nóng ban trưa, thì bây giờ đã không còn nắng như vậy nữa.
Bên cạnh sân bóng rổ trồng một hàng cây, bóng cây xanh tươi, ánh nắng chỉ có thể xuyên qua kẽ hở trong lá cây chiếu xuống. Đối diện là sân điền kinh, còn xây dựng khán đài và bục chủ trì đồ sộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)