May mà sau khi kết thúc thông báo, thì cuối cùng cũng kết thúc.
Các lớp lần lượt rời khỏi sân. Lâm Tích đi theo mọi người tới trước, Giang Ức Miên phàn nàn một câu: “Tớ khát quá, Lâm Tích, cậu cùng tớ đi siêu thị mua nước đi.”
Lưu Tân Đình và Nhạc Lệ khoác tay nhau đi cùng ở phía trước quay đầu lại, Nhạc Lê cười nói: “Đúng lúc bọn tớ cũng muốn đi siêu thị, cùng đi đi.”
Các cô đi theo dòng người tiến về phía trước, còn chưa đến cửa siêu thị, thì bị giật mình bởi những người trước mặt đổ xô đi đến siêu thị.
Xem ra người cùng suy nghĩ với các cô, thật sự không ít.
Lúc họ đang do dự có nên đi mua nước hay không, thì giọng nói quen thuộc ở phía sau vang lên, vừa quay đầu lại nhìn, là Quý Quân Hành và bọn Tạ Ngang.
Quý Quân Hành đi ở trước tiên, một tay đút túi quần, trên mặt không có biểu cảm gì.
Cậu mím môi, không nói chuyện, đều là Tạ Ngang và Trần Mặc ở bên cạnh đang nói.
Lúc họ đi đến, không ít nữ sinh chung quanh, đều không nhịn được nhìn tới.
Cho dù mặc đồng phục như nhau, nhưng vị thiếu gia nào đó cũng đẹp khác thường. Khó trách đi đâu cũng có người lén nhìn cậu.
Lâm Tích bởi vì bị ánh nắng làm chói mắt, nên hơi cụp mắt.
Đến khi bên cạnh vang lên một trận kinh hô, thì cô mới ngẩng đầu lên.
Vừa ngẩng đầu, thì nhìn thấy một nữ sinh đứng ở trước mặt Quý Quân Hành,biểu cảm trên mặt xẹt qua một tia đau đớn. Cô ấy điềm đạm đáng yêu ngẩng đầu nhìn Quý Quân Hành, “Xin lỗi, là tớ đụng trúng cậu.”
“Đệch, Bạch Liên Hoa mà.” Giang Ức Miên giương mắt nhìn, cô nhịn không được lảm nhảm bên tai Lâm Tích, “Lâm Tích, vừa rồi cậu cúi đầu đã bỏ lỡ một vở kịch hay. Cô gái này nhào vào trong ngực Quý thiếu gia chúng ta nha, nếu không phải thiếu gia chúng ta nhanh tay nhanh mắt né sang bên cạnh, thì sự trong sạch đã không còn nữa rồi.”
Lâm Tích: “……”
Nhạc Lê đứng ở một bên, liếc nhìn, “Cô ta là người của lớp mười hai đấy.”
Lưu Tân Đinh gật đầu: “Cũng chỉ có người của lớp mười hai mới dám ăn mặc như vậy thôi.”
Nữ sinh này mặc áo sơ mi trắng, ống tay phồng, viền ren ngọt ngào, bên dưới là chân váy xếp li, phối với một đôi tất màu trắng, lộ ra bắp chân tinh tế.
Trang phục này, quả thực thời thượng hơn nữ sinh mặc đồng phục đứng xung quanh rất nhiều.
Quý Quân Hành lạnh mặt nhìn cô gái trước mặt, không nhịn được lùi về sau một bước.
Mùi hương trên người cô ta, quá nồng.
Nữ sinh dường như không ngờ cậu sẽ ghét bỏ lùi về phía sau như vậy, trên mặt có hơi không nén được giận, nhưng vẫn cố cứu vãn tôn nghiêm: “Tớ không phải cố ý, xin lỗi mà.”
“Nếu không bình nước này cho cậu uống nhé, xem như bồi thường.”
Nữ sinh trực tiếp đưa chai nước trong tay qua.
Giang Ức Miên: “Thủ đoạn thật lợi hại, đây chính là đẳng cấp quyến rũ.”
“Không muốn.”
Giọng nói lạnh nhạt, không chút khách sáo vang lên.
Cảnh tượng cực kỳ lúng túng, lời vị thiếu gia này nói không phải là không cần, mà cậu nói thẳng là không muốn. Giọng điệu ghét bỏ, cũng không thèm che giấu.”
Lâm Tích nghe thấy Nhạc Lê nhỏ giọng nói: “Bây giờ tớ rất đồng tình với cô ta à.”
Lưu Tân Đình im lặng phụ họa: “Tớ cũng thế.”
Quý Quân Hành trực tiếp đi vòng qua cô gái kia định đi tiếp tới trước, chỉ là cậu vừa đi được mấy bước, nhìn thấy bên cạnh, đột nhiên lại lùi vài bước về sau.
Nữ sinh tưởng cậu hồi tâm chuyển ý, trên mặt lại lộ ra vẻ vui mừng.
Ngoại trừ Giang Ức Miên ngồi ở phía trước ra, hai cô gái kia chưa bao giờ tiếp xúc qua với Quý thiếu gia, đều bị câu hỏi đột ngột này của thiếu gia làm cho mù mờ.
Còn Lâm Tích, lúc này suy nghĩ của cô đã bay xa.
Ngay cả ánh mắt cũng tiêu tan.
Vẫn là Giang Ức Miên trả lời: “Bọn tớ định đi mua nước, nóng quá.”
Quý Quân Hành gật đầu, thấy Lâm Tích vẫn không nói chuyện, trên trán đều rịn mồ hôi, hỏi: “Các cậu uống gì?”
Hả?
Khỏi phải nói, ngay cả Giang Ức Miên cũng kinh ngạc.
Nhạc Lê và Lưu Tân Đình càng thêm ngơ ngác nhìn nhau. Bình thường họ ngay cả nói chuyện với vị này cũng chưa từng nói qua nữa là.
Quý Quân Hành luôn ngồi ở phía cuối lớp, cho nên rõ ràng là cùng một lớp, nhưng rất nhiều bạn nữ cũng chưa từng nói chuyện với cậu.
Mà lúc này, Quý Quân Hành lại chủ động hỏi các cô uống gì, đã làm cho hai người họ choáng váng.
“Các cậu uống gì?” Thấy họ đều không nói chuyện, Quý Quân Hành lại hỏi.
Ngược lại không phải cậu rãnh rỗi nhàm chán, chỉ là cậu nhìn dáng vẻ của Lâm Tích, thật sự để cô đi siêu thị chen chúc một vòng, đoán chừng có thể xỉu ngay tại chỗ.
Nếu không phải Quý Lộ Trì một ngày đến tối đều nhắc, bảo cậu ở trường học phải quan tâm cô.
Thì cậu mới sẽ không làm chuyện rãnh rỗi như này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


