Lâm Thư dùng ý niệm lấy tiền và tem phiếu từ không gian ra, đưa cho phục vụ. Hai cô gái gọi nhiều món “cứng” như vậy, khiến người xung quanh không khỏi liếc nhìn.
Tống Văn Văn hơi ngại ngùng: “Lâm Thư, có phải gọi hơi nhiều rồi không?”
“Không sao, hôm nay vui mà. Ăn một bữa cho đã.”
Tống Văn Văn tưởng là vì Triệu Phúc Sinh không chết nên Lâm Thư mới vui. Chuyện này đúng là đáng mừng thật, ai mà chẳng vui, mà cô ấy cũng không phải kiểu người thích làm mất hứng: “Được, vậy hôm nay tôi không khách sáo đâu nhé.”
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, hoàn toàn không nhận ra ở góc khuất kia có hai ánh mắt đang dõi theo họ. Ăn no uống đủ, hai cô gái mồ hôi nhễ nhại, tóc ướt đẫm.
Tống Văn Văn vừa đánh cái ợ vừa nói: “Đúng là cơm nhà khách ăn ngon thật. Ăn một bữa thế này, cảm giác cả người tràn đầy sức sống. Chỉ có điều hơi đắt quá, tuy không phải tiền tôi, nhưng tôi cũng thấy xót thay cậu.”
“Có phải ngày nào cũng ăn đâu. Đi thôi, nóng chết mất.”
Trong nhà khách đông người, lại không có quạt, hệt như cái lồng hấp. Tuy ngoài trời cũng nóng nhưng không khí dễ chịu hơn nhiều, so ra vẫn là ở ngoài mát mẻ hơn. Từ xã Lan Sơn đến thôn Đại Hà cách nhau sáu cây số, nếu đi nhanh thì mất khoảng nửa tiếng.
Giữa trưa là lúc nắng gắt nhất, trên đường chẳng có lấy một bóng người. Hai người đi men theo mép đường, nép mình trong bóng râm, vừa đi vừa trò chuyện, hướng về phía thôn Đại Hà.
Đột nhiên, từ bụi cây ven đường bước ra hai gã đàn ông bịt kín mặt, trên tay cầm dao loáng ánh sáng, chặn đường họ lại.
“Các người muốn làm gì?” Tống Văn Văn lập tức chắn trước mặt Lâm Thư, trông chẳng khác nào gà mẹ bảo vệ con.
“Chúng tôi chỉ cướp tiền, không muốn lấy mạng. Lột hết tiền và phiếu trên người ra, bọn tôi sẽ thả các cô đi.”
Lâm Thư đảo mắt nhìn quanh, không một bóng người. Có hét cứu mạng cũng vô ích.
“Hai anh ơi, bọn em là trí thức trẻ, nghèo rớt mồng tơi, túi sạch hơn cả mặt nữa. Tiền đâu mà tiền chứ.” Vừa nói, cô ấy vừa lộn hết túi áo túi quần ra cho họ xem.
Hai gã đàn ông kia chẳng thèm liếc cô ấy lấy một cái, ánh mắt dán chặt vào Lâm Thư. “Trên người cô không có, nhưng cô ta có. Lúc nãy hai người ăn cơm trong quán, tôi thấy rõ ràng cô ta cầm tiền với phiếu trong tay.”
Lâm Thư lập tức hiểu ra, thì ra ngay từ lúc ở quán cơm, họ đã bị nhắm tới rồi. Nếu không đưa tiền ra, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Hai cô làm sao là đối thủ của hai tên đó chứ. Người thức thời mới là kẻ anh minh, bỏ tiền để tránh họa là cách an toàn nhất.
Lâm Thư âm thầm dùng ý niệm lấy ra từ không gian hai đồng tiền cùng mấy tờ phiếu lương thực: “Tất cả ở đây, đưa cho các anh.”
Một tên trong số đó bước tới, vươn tay định lấy tiền và phiếu từ tay cô. Rồi hắn nhìn cô với vẻ nghi ngờ: “Tôi không tin chỉ có bấy nhiêu. Tôi phải khám người.”
Tống Văn Văn lập tức đẩy hắn ra: “Khám người là đồ khốn nạn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

