“Tin đồn? Sao lại có lời đồn như vậy chứ? Mục đích là gì?”
“Chuyện này tôi cũng chưa rõ. Nhưng cô yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ tìm ra kẻ tung tin. Đến lúc đó sẽ biết lý do.”
Sau khi cảm ơn chủ nhiệm Vương, Lâm Thư và Tống Văn Văn rời khỏi công xã.
Tống Văn Văn vẫn thấy khó tin: “Đúng là kỳ lạ thật đấy. Ai lại rảnh đến mức đi tung tin như thế? Có mục đích gì chứ?”
Tâm trạng hôm nay của Lâm Thư rất tốt. Cô đang rất mong đợi xem khi bố mẹ chồng biết lời nói dối của họ bị bóc trần, thậm chí có thể phải ngồi tù thì sắc mặt sẽ thế nào.
Nghĩ thôi cũng thấy vui.
Tống Văn Văn thấy cô không đáp, còn tự mình ngồi đó cười ngốc: “Tôi nói gì, cậu có nghe không đấy?”
“Nghe rồi. Cậu về nhớ lan tin Triệu Phúc Sinh chết rồi ra ngoài. Cứ để cả làng đều biết.” Lâm Thư nói.
“Hả? Làm gì chứ? Triệu Phúc Sinh đâu có chết?” Tống Văn Văn không hiểu nổi vì sao cô lại muốn làm vậy.
Lâm Thư cười bí ẩn: “Cứ làm theo lời tôi là được.”
Tống Văn Văn thấy cô đã nói vậy thì liền sảng khoái gật đầu đồng ý. Hôm nay đúng dịp họp chợ, trên đường có không ít người đi mua sắm. Khi đi ngang qua cửa nhà khách Thắng Lợi, mùi thịt thơm nức mũi bay ra khiến người ta nuốt nước miếng.
Tống Văn Văn nuốt một ngụm nước bọt: “Thơm thật đấy.”
Bố mẹ cô ấy cũng đều là công nhân viên chức nhưng nhà đông anh chị em. Có một chị gái đang đi lao động ở vùng Tây Bắc, cô ấy là con thứ hai trong nhà. Còn có một cặp em trai sinh đôi, vẫn chưa đến tuổi trưởng thành. Thế nên, cô ấy gần như phải tự thân lo liệu nuôi sống bản thân khi ở đây.
Tuy rằng thanh niên trí thức được phân khẩu phần cố định, không đến mức bị đói nhưng muốn ăn thịt thì chỉ có dịp lễ Tết mới được một bữa ra hồn. Lâm Thư cũng muốn ăn thịt. Kiếp trước cô mắc ung thư dạ dày, đến giai đoạn cuối thì chẳng thể nuốt nổi thứ gì.
Cô kéo tay Tống Văn Văn: “Tôi cũng thèm rồi. Cậu ăn với tôi một bữa thật ngon để tẩm bổ đi.”
Tống Văn Văn đứng yên không nhúc nhích: “Ăn ở đây đắt lắm đó! Tôi không mang theo tem phiếu.”
Lâm Thư kéo cô ấy: “Tôi có mang, hôm nay tôi mời. Đi thôi.”
Tống Văn Văn thấy thế có vẻ hơi xa xỉ, tem phiếu của Lâm Thư cũng đâu phải từ trên trời rơi xuống.
Chưa kịp mở miệng, cô ấy đã bị Lâm Thư lôi thẳng vào nhà khách. Đúng vào giờ cơm trưa, đầu bếp đã chuẩn bị xong các món ăn, bày lên quầy. Trông cũng gần giống như căng tin sau này. Trên cửa sổ gọi món treo một tấm bảng đen nhỏ, bên trên dùng phấn trắng viết danh sách món ăn hôm nay, kèm theo giá tiền ở phía sau.
Phục vụ rất nhanh đã chia xong cơm và thức ăn, một người phục vụ khác vừa nói vừa viết phiếu: “Hai bát cơm hai hào, cộng tám lạng tem lương thực. Thịt kho tàu năm hào một phần, một lạng tem thịt. Gà xào ớt ba hào sáu, thêm một lạng tem thịt. Khoai tây hầm bò ba hào một đĩa, thêm một lạng tem thịt. Tổng cộng một tệ chín hào, tám lạng tem lương thực và ba lạng tem thịt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
