Nhân viên phục vụ Haidilao hát xong bài hát chúc mừng sinh nhật xong, có không ít thực khách khác dừng đũa lại để qua xem náo nhiệt, còn có người đi theo vỗ tay.
Có vẻ như bên ngoài thế giới đang tưng bừng vui vẻ, còn chỉ có những người ở trong phòng trơ ra như phỗng, vẻ mặt ai nấy đều mông lung.
Cho đến khi nhân viên phục vụ rời đi, cửa phòng được đóng lại, bữa tiệc lại im ắng một lần nữa, chỉ có nồi nước lẩu sôi vẫn bốc lên hơi nóng ngào ngạt.
Cũng như sự cuộn trào mãnh liệt trong nội tâm của những người ở đây lúc này.
“Hôm nay là sinh nhật ai thế?” Quý Bắc Chu mở lời.
“Anh, là em.
”
Quý Bắc Chu lên tiếng, mọi người lần lượt đứng dậy cầm ly lên, chỉ có mình Quý Thành Úc vẫn còn đắm chìm trong cơn mê mà chưa thoát ra được.
“Bốp bốp — anh Thành.
” Triệu Thiến đá vào cẳng chân hắn ở dưới bàn.
Quý Thành Úc cầm ly đứng dậy, ngón tay vẫn phát run, vẻ mặt cứng nhắc, một anh chàng cao hơn 1 mét 8 mà lại có vẻ đứng không vững như cây lung lay sắp đổ, giống như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
“Tiểu Úc.
” Quý Bắc Chu cau mày nhìn hắn.
“Vâng?” Quý Thành Úc quay đầu một cách máy móc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


