Đêm hôm đó, Quý Bắc Chu về nhà, nói với bố mẹ anh rằng sẽ đón Tết năm nay ở nhà, hai vợ chồng Quý Vĩnh Chính nghe thế cực kỳ vui mừng, nửa đêm còn gọi điện nói cho hai vợ chồng Quý Thành Úc, bảo hai người ngày mai về nhà ăn cơm.
Gần đây Quý Thành Úc sắp điên rồi, sắp đến Tết rồi mà hắn bận đến nỗi chẳng còn thời gian để thân mật với vợ.
Khó khăn lắm mới đợi đến cuối tuần, hắn xắn tay áo lên, cả người đầy khí thế trong công cuộc chuẩn bị tạo người, nhưng vừa mới nghe nói anh hắn về rồi, cả người hắn héo rũ xuống.
“Xì –” Triệu Thiến cười thành tiếng, “Anh cả cũng đâu phải ma quỷ, anh sợ đến mức thế à?”
“Em không hiểu đâu, từ khi anh ấy lên chức đội trưởng của khu bảo hộ kia thì chưa bao giờ về quê ăn Tết cả, vì Tết âm lịch năm nào cũng là lúc bọn trộm săn đến nhiều nhất.
”
“Anh ấy về cũng tốt mà, bố mẹ vui lắm.
”
“Tin tưởng anh, lần này anh ấy về với mục đích không đơn giản.
”
“Có lẽ do mới quen bạn gái chăng?”
“Dù sao cũng đâu liên quan đến chúng ta, mau ngủ đi, ngày mai còn phải về nhà bố mẹ ăn cơm nữa.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


