Trước cửa khách sạn, mọi người ai về nhà nấy.
Trương Duyệt Nhiên lên xe của chồng sắp cưới, Trịnh Túc đưa bố mẹ vợ về nhà trước, sau đó đang nói chuyện vài câu với Trương Duyệt Nhiên.
“Lấy được cách liên hệ với người kia chưa? Hôm nay để anh ấy phải tiêu tốn rồi, hôm nào chúng ta mời ăn bữa cơm.
”
“Ăn cơm gì, anh muốn lôi kéo làm quen với người ta nhưng chắc gì người ta đã có ý đó.
”
Cuộc đời Trương Duyệt Nhiên chưa từng rơi vào cảnh lúng túng như thế.
Trước kia mặc dù có người nhìn rõ tâm tư hoặc không thích cô ta, nhưng cũng chưa có ai nói thẳng ra như thế.
Đừng nói mặt mũi, ngay cả lớp bên trong cũng bị người khác đạp lên rồi, nhưng cô ta không dám lên cơn tức với Quý Bắc Chu, chỉ đành quay qua phát cơn giận lên người chồng sắp cưới.
”
“Không muốn nghe thì đừng nghe nữa.
”
Trịnh Túc cũng không ngu, sự xuất hiện của Quý Bắc Chu hôm nay đã khiến cho sắc mặt mấy người nhà họ Trương đều rất khó coi.
Mẹ vợ tương lai tức đến nỗi mặt trắng bệch, anh ta cho rằng Trương Duyệt Nhiên không vui vì chuyện này, nhưng không ngờ lại đổ cơn tức lên người anh ta.
Ai cũng không muốn vô dưng vô cớ hứng cơn tức của người khác.
“Khách sạn này là do nhà cô chọn, nhà tôi nghe theo nhà các người hết, cho nhà cô nở mày nở mặt, chuyện hôm nay trở thành như vậy là tại tôi à? Mà cô cáu lên người tôi.
”
“Trịnh Túc, anh để ý lời của anh đi! Anh còn muốn kết hôn nữa hay không?”
“Tôi cưới vợ chứ không phải là buôn bán, càng không phải là để bị khinh bỉ.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


