Vài ngày sau.
Trong mấy ngày gần đây, Khương Dật Hiên và Lâm Tử Nguyệt ít khi gặp mặt. Ban ngày họ làm việc, tối đến là lúc duy nhất có thể gặp nhau nhưng cũng hiếm. Thỉnh thoảng Tử Nguyệt sẽ ngủ lại phòng khám và Khương Dật Hiên cũng thế, anh sẽ ngủ lại khách sạn để tiện giải quyết việc của hôm sau. Hai người họ né tránh nhau tới mức cả tuần không gặp mặt hay nói chuyện với nhau đến một lần.
Nhưng hôm nay lại là cuối tuần.
Hai vợ chồng họ phải tới biệt thự Khương gia để dùng bữa với Khương phu nhân vì bà ấy đã gọi điện thoại cho cả hai.
Bên gia đình của Khương Dật Hiên và Lâm Tử Nguyệt vẫn chưa biết giữa hai người họ xảy ra mâu thuẫn vì thế mới nghĩ vợ chồng họ vẫn còn nồng nàn như ngày mới cưới.
Lâm Tử Nguyệt thay đồ xong liền ra bên ngoài chờ Khương Dật Hiên. Anh cầm chìa khóa mở xe, vốn định giúp vợ mở cửa nhưng Lâm Tử Nguyệt chẳng cần đến, cô tự mở cửa ngồi vào trong.
Trên suốt quãng đường đi, Khương Dật Hiên và Lâm Tử Nguyệt không hề nói chuyện với nhau, ngay cả liếc mắt nhìn nhau một cái cũng không có. Vợ chồng mà cứ như thế thì cuộc hôn nhân này cũng không kéo dài được lâu và cả hai cũng lường trước điều đó rồi.
Biệt thự Khương gia.
"Dật Hiên, Tử Nguyệt, hai đứa tới rồi đấy à? Mau vào đây đi."
Khương phu nhân vừa nhìn thấy hai vợ chồng Khương Dật Hiên và Lâm Tử Nguyệt tới liền chạy ra vẫy tay gọi họ vào. Trước mặt Khương phu nhân, họ tỏ ra không có gì xảy ra để bà ấy không phải lo lắng.
"Con chào ba mẹ, cô và em." Lâm Tử Nguyệt và Khương Dật Hiên cùng nói.
"Em chào anh chị."
Khương Dật Hiên có một người cô và một người em gái năm nay đang học đại học tên là Khương Tiểu Liên. Bình thường con bé này rất ngưỡng mộ tình yêu của Khương Dật Hiên và Lâm Tử Nguyệt nên nhiều lần muốn đưa chuyện tình của hai người họ vào tiểu thuyết bởi Tiểu Liên có mong muốn trở thành tiểu thuyết gia.
"Dạo này công việc của hai đứa vẫn ổn cả chứ?" Ba chồng của Tử Nguyệt bỗng hỏi.
"Vâng, công việc bọn con vẫn ổn ạ."
Thức ăn được người hầu đem lên, trong lúc chờ để dùng bữa, cô của Khương Dật Hiên đã trêu chọc hai vợ chồng:
"Thế hai đứa định bao giờ mới chịu sinh con đây? Lấy nhau cũng lâu rồi, mau chóng có con đi chứ. Trong nhà có tiếng trẻ con thì mới vui vẻ được."
Nhắc đến việc sinh con cả Lâm Tử Nguyệt và Khương Dật Hiên đều tỏ ra không thoải mái. Cuộc hôn nhân này không biết có còn trụ được bao lâu nữa không chứ đừng nói tới chuyện sinh con đẻ cái và chung sống lâu dài.
Bữa cơm gia đình sum họp vốn dĩ phải tràn ngập tiếng cười đùa vui vẻ nhưng hôm nay lại nhạt nhẽo và vô vị đến lạ thường. Trong suốt thời gian dùng bữa, Lâm Tử Nguyệt và Khương Dật Hiên chỉ cắm đầu vào ăn, chẳng ai nói chuyện với ai cũng không gắp thức ăn cho nhau như lần trước. Ông bà Khương đã nhận thấy điểm khác thường nên mới hỏi:
"Dật Hiên, Tử Nguyệt, hai đứa cãi nhau đấy à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)