Lâm Tử Nguyệt thực sự cảm thấy căm hận người đàn ông đang đứng trước mặt mình bây giờ. Anh từng là người cô tin tưởng, từng là người cô tự hào nhất nhưng hiện tại chính anh đã cướp mất niềm tin tưởng và tự hào đó của cô. Khương Dật Hiên đã thừa nhận mình ngoại tình ngay trước mắt cô, không những thế lại còn lén lút làm chuyện điên rồ trong văn phòng nữa.
"Khương Dật Hiên, nếu hôm nay tôi không tới, nếu hôm nay tôi không đến phá hai người, có phải anh và ả đàn bà đó sẽ ngủ với nhau không?"
Khương Dật Hiên liếc mắt nhìn Ái Mỹ đang ngồi co rúm trên ghế sofa với hai bên áo đã bị kéo xuống, cô ta giả vờ đáng thương nhìn anh như đang cầu xin sự thương hại. Sau đó, Khương Dật Hiên lại nhớ đến chuyện Tử Nguyệt thân thiết với người đàn ông khác, trong một thoáng tức giận anh đã nói:
"Xem như là tôi đã phá hỏng không gian lãng mạn của hai người. Anh và cô ta… cứ tiếp tục làm cái chuyện điên rồ đó đi, tôi không xen vào, cũng không phá hai người nữa."
Sau đó, Lâm Tử Nguyệt liền ôm mặt chạy đi, cô không muốn ở cái nơi này thêm một giây một phút nào nữa. Lâm Tử Nguyệt thẫn thờ bước từng bước trên vỉa hè, nước mắt rơi xuống không ngừng, cô có cảm giác như trái tim mình đang dần rỉ máu và nhỏ từng giọt xuống dưới.
"Sao lại đối xử với tôi như vậy? Sao các người… lại đối xử với tôi như thế chứ?"
Lâm Tử Nguyệt vừa khóc vừa tự hỏi tại sao những điều tồi tệ ấy lại xảy đến với cô. Cô mệt mỏi ngồi xuống bên vệ đường, lấy điện thoại ra gọi điện cho Lạc Nhan - người bạn thân nhất của Tử Nguyệt và cũng là người duy nhất cô muốn gặp lúc này.
[Alo, Tử Nguyệt, mình nghe đây.]
"Lạc Nhan à…"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)