Sau gần hai tiếng đồng hồ ngồi run cầm cập trong rạp chiếu phim, cuối cùng thì Giang Quân Hạo cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Anh đã phải chịu sự tra tấn gần hai tiếng đồng hồ, dù đã nhắm mắt lại nhưng âm thanh của bộ phim cứ vang vọng bên tai của anh khiến Giang Quân Hạo không tài nào mà thoát được.
Sau khi đồng hồ điểm đúng 9 giờ tối, Giang Quân Hạo kéo Lạc Nhan chạy thẳng đến chiếc cầu bắc qua sông. Cả hai người đứng trên chiếc cầu, Lạc Nhan không hiểu ý đồ của Giang Quân Hạo nên mới ngơ ngác hỏi anh:
"Quân Hạo, sao lại dẫn em tới đây."
"Ba, hai… một!"
Bụp! Đoàng!
Giang Quân Hạo không trả lời câu hỏi của Lạc Nhan mà đếm ngược từ ba tới một. Sau đó, bỗng dưng có một tiếng động lớn vang lên, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện rất nhiều pháo hoa rất đẹp. Pháo hoa được bắn lên liên tiếp, màu sắc cũng thay đổi liên tục khiến bầu trời đêm trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết.
Lạc Nhan ngửa mặt lên trời ngắm nhìn pháo hoa, cô say đắm nó tới nỗi không thể nào dời mắt. Kết thúc màn pháo hoa ấy, bỗng dưng trên trời xuất hiện dòng chữ:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



