Nghe vậy, Giang Quân Hạo liền lập tức đổi tư thế, anh vật Lạc Nhan nằm dán lưng xuống mặt giường sau đó lại đè lên người của cô. Anh chẳng nói gì mà cúi người xuống hôn lên đôi môi nhỏ của cô, nụ hôn nhẹ nhàng lại lưu luyến khiến Lạc Nhan không thể từ chối. Hiếm khi thấy cô nằm yên để anh hôn thế này, Giang Quân Hạo được đà lấn tới, anh ôm lấy má của cô dùng lưỡi đi sâu vào trong khoang miệng cô.
"Ưm…"
Bàn tay hư hỏng bắt đầu không nhịn được mà sờ soạng lung tung, khắp cơ thể của Lạc Nhan. Chẳng mấy chốc, tay của Giang Quân Hạo đã dừng lại một bên ngực của cô, anh vừa hôn vừa dùng tay thỏa sức nắn bóp khiến Lạc Nhan khẽ rên rỉ.
"A, anh đừng làm vậy!"
Giang Quân Hạo như bỏ ngoài tai câu nói đó, anh thậm chí còn muốn cởi đồ trên người cô xuống. Lạc Nhan hốt hoảng giữ lấy tay anh, cô lắc đầu:
"Giờ đang là buổi trưa không thích hợp cho chuyện này đâu."
Giang Quân Hạo mỉm cười, anh hôn lên trán của cô rồi đáp:
"Làm chuyện này cũng cần phải đúng thời gian sao? Chỉ cần chúng ta muốn là lúc nào cũng có thể làm được."
"Là anh muốn hay em muốn chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



