Mặc dù hôn ở tư thế này có chút khó chịu nhưng nhìn cái bản mặt mãn nguyện của Giang Quân Hạo là biết anh không có ý định chỉ hôn mà không làm gì. Lạc Nhan trợn mắt nhìn Giang Quân Hạo, như thế này thì quá là tình tứ rồi, cô sợ Tiểu Duy hay người nào đó sẽ mở cửa mà nhìn thấy mất. Nghĩ như vậy, Lạc Nhan sợ quá bèn nhắm chặt mắt lại, đưa tay đập đập vào người của Giang Quân Hạo.
"Ư ư ư…"
Giang Quân Hạo nhẹ nhàng đưa lưỡi tấn công khiến Lạc Nhan khó thở. Chưa gì đã dùng đến cái kiểu này rồi đúng là dù có mất trí nhớ cũng không mất đi cái bản tính biến thái. Thấy Lạc Nhan cựa quậy không chịu ngoan ngoãn nằm im, Giang Quân Hạo tóm lấy bàn tay cô đang đấm vào ngực mình ép xuống mặt giường. Sau đó lợi dụng cơ hội vén áo của cô lên rồi luồn tay vào bên trong.
Lạc Nhan cảm thấy có gì đó không đúng, cô rụt người lại như con rùa vì nhột. Đầu ngón tay của Giang Quân Hạo chạm vào da thịt cô khiến cô có cảm giác như bị điện giật, anh chạm tới đâu là tê liệt tới đó.
Trong lúc ba mẹ đang làm những chuyện hại mắt trong phòng bệnh thì Tiểu Duy lại bị bắt đứng lủi thủi trước phòng bệnh một mình. Đúng lúc đó, Giang phu nhân và Lục Viễn Nam đi tới. Bà ấy thấy cháu trai mặt buồn rười rượi, đứng một mình bên ngoài trông vô cùng đáng thương liền đi đến hỏi.
"Tiểu Duy à, sao cháu lại đứng ở đây? Ba mẹ cháu đâu?"
Tiểu Duy ngây ngô chỉ tay vào trong phòng bệnh, giọng nói có chút lo lắng:
Giang phu nhân và Lục Viễn Nam đều ngỡ ngàng trước câu nói của Tiểu Duy. Có lẽ lý do thằng bé lo lắng là sợ ba đánh mẹ nhưng theo suy nghĩ của người lớn thì từ "phạt" nó lại mang sắc thái khác đấy.
Vì không thể chấp nhận được việc bắt con trai ra ngoài đứng như thế nên Giang phu nhân cảm thấy vô cùng tức giận, bà ấy bế Tiểu Duy lên nói với thằng bé trước khi mở cửa rằng:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)