Tiểu Duy nghĩ ngợi cái gì đó một hồi lâu dường như nó đang quyết định xem có nên đợi hay không nên đợi. Sau một hồi suy nghĩ, thằng bé liền gật gật cái đầu nhỏ:
"Nếu có em thì con sẽ đợi."
"Vậy trước tiên anh trai Tiểu Duy hãy đi vệ sinh rồi đi ngủ đã nhé?"
"Vâng ạ."
Nét mặt Tiểu Duy đang từ trạng thái giận dỗi chuyển thành vui vẻ chỉ trong chớp mắt, tài dỗ dành con trai của Lạc Nhan đúng là không thể đùa được. Tiểu Duy đã biết tự đi vệ sinh một mình nên Lạc Nhan không cần phải dẫn đi và cũng không cần lo lắng.
Giang Quân Hạo ngồi trên giường nhìn cô cứ như nhìn một vị thần. Quả nhiên là vợ anh có khác, chỉ trong nháy mắt đã khiến Tiểu Duy vui vẻ trở lại.
"Em định sinh cho Tiểu Duy một đứa em hả? Bây giờ luôn hay là để mai?" Giang Quân Hạo mỉm cười hỏi cô.
Lạc Nhan chống hai tay vào hông, cô híp mắt nhìn anh dò xét cái thái độ kì quặc qua nụ cười gian tà ấy. Cô nói:
"Anh nên nhớ chúng ta đã ly hôn rồi đó, việc có thêm một đứa con chung nữa sẽ bị người khác nói ra nói vào."
Giang Quân Hạo nhún vai, gương mặt anh tỉnh bơ như sáo:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



