Sau một hồi không thấy động tĩnh gì Lạc Nhan mới từ từ mở mắt ra. Ban đầu cô chỉ dám ti hí một mắt, khi chắc chắn Giang Quân Hạo chưa cởi váy cô mới an tâm mở cả hai mắt. Lạc Nhan thở phào nhẹ nhõm vì Giang Quân Hạo không làm điều gì đó biến thái nhưng giây sau cả người cô đã bị anh bế bổng lên.
"Ơ… Giang Quân Hạo, anh… anh làm cái gì vậy?"
Lạc Nhan bám lấy cổ của Giang Quân Hạo, cô vẫn chưa hết hoảng hốt khi bị anh bế ngon lành trên tay.
Giang Quân Hạo cúi xuống thì thầm:
"Bế em đi ngủ chứ còn làm gì."
Sau đó anh hí hửng xoay người lại đá chân cửa phòng ngủ của Lạc Nhan rồi đem cô vào trong phòng. Lạc Nhan vung vẩy hai chân giãy giụa liên hồi nhưng không dám hét to, chỉ dám xì xào giận dữ:
"Thả tôi xuống đi, anh ngủ ở phòng khách cơ mà. Ai cho anh ngủ ở trong đây chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
