Vốn dĩ khi Niếp Thanh Lân nghe được những lời của Cát Vân Nhi thì nổi lên cảnh giác, lạikhôngngờ lỡ tay làm Thái phó bị thương, cũng có chút do dựkhôngyên, nhưng khi nghĩ đến chính là nam nhân vô tình này tống mình vào thiên lao,đãvậy lại còn đến dò xét nữ phạm nhân vào đêm khuya, quả thậtkhônguổng phí cái đinh kia, liền rũ mắt hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt, vậy mà Thái phó vẫn thật cần cù, tới thiên lao thẩm vấn sao?”
Đây vốn chính là lý do mà Thái phó nghĩ tới, nhưng khi được thốt ra từ miệng của bé con này thì lại trở nên hoang đườngkhôngchịu nổi. Mặt Thái phó bị thươngnhẹ, suy cho cùng thì chính là bằng chứng cho ý tưởngkhôngbiết xấu hổ kia, cắn răngnói: “Nếu đã biết là thẩm vấn, vì sao còn giấu hung khí?”
Niếp Thanh Lân nhìn khuôn mặt tuấn tú dính máu kia, bĩu cái miệngnhỏnhắn, sau đó cảm thấy thật rakhôngcần cậy mạnh, cần phải vỗ về giao long Thái phó một thânyêukhí này thì tốt hơn, liền từ vạt áo trước của mình lấy ramộtcái khăn tay đẹp đẽ màu trắng, đến gần lau cho Thái phó.
Còn Thái phó thìđangtay chân lanh lẹ cởi ra váy cùng quần của công chúa, mặt lạnh lùngnói: “Nếu đã vào thiên lao, đương nhiên là sống hay chết cũng đềukhôngphải do nàng. Đợi đấy, bản Hầu phải dùng chút hình pháp ‘trừng trị’ một nữ tù dám cả gan ra tay làm ta bị thương như nàng!” Miệngnóithì rất tàn nhẫn, nhưng đến khi tiến lại gần hôn môi nàng thì vẫn đặc biệt ôn nhu, luyến tiếc mà mút cái lưỡi đinh hương kia.
Niếp Thanh Lân bịhắnhôn đến nhũn người, cảm thấy tay chân phía dưới của Thái phó đại nhân cũng bắt đầukhôngthànhthật. Nhất thời xấu hổ khốn quẫn:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)