Nguyễn công công vừa ra khỏi nhà laođangđứng ở cửa cung sửa sang lại mũ nón,đãnhiều ngày kinh tâm động phách khiến vị thái giám này sợ tới mức gần như thần hồn nát thần tính mà trông gà hóa cuốc. Thái phó chỉ hơi thanh thanhcổ họng là tay Nguyễn công công đã run bắn cả lên, làm rớt cả mũtrênđầu, may nhờ có tiểu thái giám bên cạnh đỡ cho, nếukhôngthì đã mềm nhũn ngồi bệt dưới đất rồi. Đợi sau khi hắn hốt hoảng quét mắt khắp bốn phía, xácđịnh chắc chắnkhôngphải là muốn bắt mình, thì mới có thể hơi hơiđịnh thần lại, nhét trái tim đã tọt tới tậncổ họng vào lại trong ngực, vội vàngđivào chính điện. Lúc ngẩng lên nhìn thì lại choáng váng mặt mày.
Chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú như tiên nhân của Thái phó hôm nay lại vô cùng xơ xác tiêu điều, mắt phượng khẽ liếc, trừng mắt ngoan độc nhìn công chúa. Mà vị công chúa kia có lá gan cũng thật lớn, bị Thái phó trừng như vậy mà vẫn có thể vểnh cái cằm nhọn của mình lên, còntrênvẻ mặt thì thể hiện rõ ràng khí thế hiên ngang lẫm liệtkhôngmàng sinh tử!
Ai u, chắc là Vĩnh An công chúa này ngây người trong miếu am lâu quá rồi, nhấtđịnhkhôngbiết Thái phó có biệt tài chém đầu người như xắt khoai tây, vô cùng gọn gàng tàn nhẫn! Vậy mà công chúa vẫn có thểkhôngbiết sống chết trừng mắt nhìn lại Thái phó như vậy, cũngkhôngsuy nghĩ lại một chút tình cảnh của mình. Sau khi tin đồn Thái phó bị táng thân ở Lễ huyện được tung ra, lại có thể tuyệt tình gả bản thân mình cho tên Cát Thanh Viễn kia như vậy, còn bái thiênđịa rồi vào động phòng...khôngbiết là đã vứt những ân sủng khi xưa của Thái phó đại nhânđiđâu nữa!
Một cái nón vừa to vừa xanh mơn mởn lại lộ liễu như vậy, ai mà dám đội lên đầu Thái phó cơ chứ? Ấy thế mà lại có vị công chúakhôngbiết sống chết này. Thái phókhôngđể tâm đến những hiềm nghi trước kia mà đón nàng hồi cung, vậy mà bây giờ lại có chuyện gì mà chọc Thái phó bực bội như vậy?
Nhưng mà những chuyện nam nữ thế này, khi lên triềuđình vẫn nói một là một, hai là hai, tuy Thái phó đã lớn tiếng gọi người đem bắt công chúa giam vào thiên lao, nhưng những người phía dưới đều chần chờkhôngđộng.
Thái phó thấy mình đã kêu to như vậy, mà cái tiểu lười biếng kia vẫn cứ mang một bộ dạng xem mọi thứ chỉ như là nước chảy mây trôi, cho nên hoàn toàn nổi trận lôiđình. Nhưng khi thấy thị vệ lên tiếng trả lời rồi vươn tayđịnh chạm vào công chúa thì lại hung hăng trừng mắt bọn họ, sau đó kêu Đan ma ma mang theo cung nữ áp giải công chúa vào thiên lao.
“Cát tặc làm loạn triều cương, mấy ngày nay trung thần lương tướng bị tống vào thiên lao cũngkhôngít, muốn chỉnh đốn lại triều cương cần phải cómộtchút thời gian, để phân biệt ra những trung thần gian thần trong triều. Nhưng trong đoạn thời gian này cũngkhôngthể để cho hiền thần bị ủy khuất. Lát nữa ngươi mang theo nội thị thái giám,đithiên lao thay đệm chăn mới,khôngđược quá cứng, đổi sang mấy chăn đệm mềm mại chút thì mớikhônglàm bị thương da thịt, còn nữa... nơi đóâmkhí dày đặc, đốt thêm một chútđịa long để sưởi ấm. Rồi mấy người bị bệnh nặng dơ bẩn kia, kêu ngục tốt cách ly họ ra nhanh một chút, đừng để chỗ đó bị nhiễm khí bẩn... Cho thêm một chút trầm hương mùi hoa nhài nữa, còn cả thức ăn nước uống... Điều ra một người thử thức ăn trước, tránh cho có người muốn hại mấy trọng phạm trong lao,”
nóiđến đây, Thái phó đột nhiên nhíu mắt lại, đặc biệt dặn công công: “Bản Hầu đối xử bình đẳng, phạm nhân trong thiên lao đều được hưởng đãi ngộ này, đừng khiến người khác nghĩ lệchđi, tưởng bản Hầu đặc biệt chiếu cốhắn!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)