Nghemộtcâu như vậy, Niếp Thanh Lân hơi há cái miệngnhỏra, dường như ngừng thở ngây ngốcmộtlúc lâu, mặc dù sớm biếthắnkhôngổn nhưng Cát Thanh Viễn như vậythậtsựlà ngoài dự kiến của nàng, quamộtlúc lâu, chóp mũi hơi đỏ lên: “A Khê ca giận Bản cung sao?”
Cát Thanh Viễn nghe vậy thân mình hơi cứng đờ, “A Khê” là nhũ danh thân thiết củahắn. Khi còn bé chơi đùa cùng với Thập Tứ hoàng tử, tiểu hoàng tử kia cũng bắt chước bà vú gọi tênhắn, gọihắnlà “A Khê ca”, lúc ấy luôn tỏ ra tức giận, vì vậyhắnlen lén hôn mấy cái lên mặt tiểu đệ đệ hoàng gianhỏtuổi này.
“Công chúakhôngphải vẫnkhôngchịu thừa nhận thân phận của mình sao, sao lúc này lại gọi nhũ danh của thần?”nóixong bàn tay to của Cát Thanh Viễn duỗi ra, lập tức kéo Niếp Thanh Lân vào trong ngực của mình,mộtbàn taykhôngnặngkhôngnhẹnắm lấy cằm non mịn của nàng, khiến cho nàng phải ngẩng cao đầu lên.
“Khi cung nữ kia đến tìm, trong cung... vừa mới xảy ra thảm án. Nếu Bản cungthậtsựbỏ trốn, Vệ tặc kia nhất địnhsẽsẽđiều tra nguyên do từ đósẽtìm được huynh, trong lòng Bản cung biết A Khê ca lo lắng cho tình cảnh của Bản cung, nhưng trong nhà A Khê catrêncó phụ thân cao tuổi dưới có muội muội và ấu đệ, sao Bản cung có thể ích kỷ làm liên lụy đến huynh?”
Nhìn đôi mắt Niếp Thanh Lân ửng đỏ, đôi mắt thâm thúy của Cát Thanh Viễn hơi chấn động, khóe miệng gợi lên nụ cườinói: “thậtsựlà như vậy sao? Nhìn bộ dáng Vệ tặc tìm mọi cách sủng ái công chúa, nhất định làđãnếm thử mùi vị của công chúa, thần nghenóimỗi lần Thái phó vào tẩm cung của công chúa, đều ởtrêngiường vuốt ve an ủimộthai canh giờ, nếu công chúathậtsựquan tâm đến A Khê ca của người, sao có thể bên nặng bênnhẹnhư vậy?”
Niếp Thanh Lân chớp chớp đôi mắt có chút phiếm hồng, đột nhiên đưa tay véo mạnh lên khuôn mặt tuấn tú của Cát Thanh Viễn. Bởi vì lực đạokhôngquá mạnh, Cát Thanh Viễn híp mắt để mặc cho nàng kéo: “Công chúađanglàm gì vậy?”
“Ta muốn nhìn xem kẻ nàođãgiả mạo A Khê ca,nóichuyệnkhôngbiết ngượng như vậy, Bản cung và Vệ tặc kia là trong sạch! Ngươikhôngcó căn cứnóira những lời như vậy, Bản cungkhôngthích nghe,thậtđáng tức giận!” Mặc dù tức giận, nhưng giọng điệunóichuyện cũng chỉ là củamộtđứa trẻ mười sáu tuổikhôngbiết sâu cạn.
Mặc dù biếtrõcông chúa nàykhônggiống với vẻ ngoài ngây thơ nhưng nhất thời Cát Thanh Viễn cũngkhôngmuốn vạch trần nàng,nóichuyện với công chúa như thế này, trong lòng có chút thoải mái hơn, dù sao chuyện tiếp theo cũng cần nàng phối hợp, nếu nàng vẫn mềm mại nhu thuận như thế nàythìsẽtiết kiệm đượckhôngít khí lực....
Vì thế chân mày liền giãn ra: “Nếu công chúa cònkhôngbuông tay,thậtsựlàsẽlàm rách mặt vi thần mất. Công chúađãngủ hai canh giờ, chắc làđãđói bụng, vi thầnđichuẩn bị thứ gì ăn cho công chúa.”nóixong liền châm rãi buông tay ra, đứng dậy rờiđi.
Niếp Thanh Lân thở phàonhẹnhõm, nam tử dã tâm bừng bừngthậtra cómộtđức tính chung – đó là thích mềmkhôngthích cứng. Nàng giương mắt nhìn bốn phía, rung động phía dưới chânnóicho nàng biết đâykhôngphải ởtrênmặt đất,khôngbiết Cát Thanh Viễn này định dùng thuyền đưa nàng đến chỗ nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)