Nhất thời Niếp Thanh Lân ngây ngẩn cả người, trực giác cho nàng biết mình vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.
Còn ánh mắt của Vệ Lãnh Hầuthìsáng như đuốc, chỉ nhìnmộtcái liền nhận ra đó là vết máu,trênmặthắnlộ ra vẻ vui mừngkhôngnén được, tiện tay cầm lấymộtcái thảm mỏngtrênxe ngựa bao lấy nửa người dưới của nàng, sau đó ôm nàng về Phượng Sồ cung.
“Thái phó làm sao vậy?” Nàng khó hiểu hỏi.
Thái phó cúi đầu, đôi môi hơi nhếch lên, lộ ra hàm răng trắng bóng bên trong: “Trứng gà của bổn hầuđãtrưởng thành rồi.”
Tuy nhiên rất nhanh, Niếp Thanh Lân cũng được Dung ma ma cho biết được mình bị làm sao.
Trái ngược với vẻ vui mừngtrênmặt Thái phó, hai chữ “Quỳ thủy”thậtsựlàm cho Niếp Thanh Lânkhôngthoải mái.
Dưới thân là miếng vải bông, Niếp Thanh Lân cảm thân toàn thân đềukhôngthoải mái, hơi có chút bài xích Thái phó thân mật, ở trong lònghắnquay trái quay phải. Gần đây tâm tư của Thái phóđãđược thoại bản khai sáng trở nên tinh tế tỉ mỉ hơn rất nhiều, cũng hiểurõtâm tình nữ nhân u buồn bàng hoàng khi lần đầu có kinh, nên cũngkhônggượng ép nữa, chỉnhẹnhàng đặt nàng sangmộtbên.
“Sao lạikhôngcó sớmmộtchút, lại chọn đúng lúc vừađiđến bến tàu bị nhiễm gió biển lạnh, thân thể công chúa vốn là thể hàn,mộtlúc nữa ma masẽcho người chuẩn bịmộtchén canh nóng để làm ấm người.”
Niếp Thanh Lân vùi mặt vào trong cái chăn, rầu rĩnói: “Hôm nay vốnđãnóng, lại phải uống canh nóng nữathìcả ngườisẽtoàn mồ hôi, như vậysẽnóng chết mất. Thái phókhôngbiết cảm giác lúc này đâu,thậtsựrất khó chịu, nếu Bản cung là nam hàithìtốt rồi...”
Thái phó đại nhân híp mắt lại, đột nhiên nhớ tới trước đây mình lầm tưởng thíchmộtthiếu niên nên vô cùng u buồn bàng hoàng, sao Long Châu Tử có thể hiểu được,thậtra cảm giác lúc đó cũngkhôngdễ chịu hơn so với lần đầu có kinh là mấy... Nhưng chỉ có thể phiền muộn thở dàimộthơi.
Đợi sau khihắnchăm sóc vị công chúađangquay trái quay phải kia xong, liềnđira khỏi Phượng Sồ cung.điđược vài bước liền thấymộtgóc trong cung phía xa đột nhiên khói lửa dày đặc cuồn cuộn.
Thái phó trừng mắt, cáu kỉnh hỏi Nguyễn công công đứng bên cạnh cũngđangchoáng váng: “Mau phái ngườiđixem xem có chuyện gì xảy ra?”
Giữa ngày hè nắng chói chang, trongmộtgóc tối hẻo lánh trong cung – biệt viện lãnh cung xảy ramộttrận hỏa hoạn kỳ lạ. Mặc dù bên trong biệt viện được canh gác vô cùng lỏng lẻo, nhưng bên ngoàithìlại vô cùng chặt chẽ. Chỉ cần chặnkhôngcho người bên trọng liên lạc với bên ngoài, bọn họ chỉ có thể ở trong biệt viện sống lay lắt qua ngày, và nhóm thị vệ cũngkhôngphải là đồ bỏđi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


