Rượuanhđào này, tuy uống có vị ngọt, nhưng là tác dụng chậm. Chỉ trong chốc lát, Niếp Thanh Lânđãcảm thấy mềm nhũnkhôngcó sức lực, chỉ có thể nằm ởtrêngiường, gắng gượng giơ bàn tay trắng như ngọc ngăn lồng ngực của Thái phó lại, cảm thấy da thịt dưới tay nóng hổi như uống rượu nồng được ủ lâu năm.
Thái phó cúi đầu xuống, xem xét bé conđangnằm uyển chuyển dưới thân mình, giống như là rượu ngon thấm vào quả ngọt. Chỉ thoáng liếc qua cũng đủ làm người ta thèm chảy nước miếng, cứ tưởng tượng như vậy bụng dưới lại rục rịch. Dục niệmđãngủ đông, ởẩnmấy tháng,thậtmuốnmộtphát ăn luôn người ở dưới thân.
Từ khi tiếp xúc với Long Châu liền lây thói quen kén ăn của bé con, bình thường những thị thiếp trong nhà nhìn cũng tốt, nhưnghắnkhôngmuốn chạm vào dù chỉmộtchút. Ngũ phu nhân vào phủ lâu như vậy cũng chưa từng bước vào phòng của nàng ta, chịu đói bụng lâu như vậy, chỉ cómộtthứ hợp khẩu vị của mình mà lại chỉ có nhìn màkhôngthể ăn!
Niếp Thanh Lân bị Thái phó ôm ở trong ngực, nghiêng đầu, híp mắt mình tập tranh, thoáng cái mặtđãthành trái chín.
Tranh của vị họa sĩ này rất cao minh, có thể hiểu được ý của Thái phómộtcách kỳ lạ.
Tranh vẽ nhân vật đềukhôngphải nửa hở nửa kín, mà làkhôngmộtmảnh vải. Loại tiểu thuyết gối chăn, bí mật sau bức màn che, ván giường rung đột nhiên xuấthiệntrước mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

