Vệ Lãnh Hầu dâng lễ vật cho thánh thượng tất nhiênkhôngphải là những vật vàng bạc tầm thường, mà làmộtcuốn tranh, cũngkhôngbiết là bút tích của bậc thầy nào.
Cho hai tiểu thái giám cẩn thận từng ly từng tý mở ra cuộn tranh,mộtvị mỹ nữ liềnhiệnra.
Bên trong tranh vẽmộtnữ tử đứng dưới cây mai hồng, giơ tay rung cành mai có con mèo trắngđangnằm. Tuy người congáiấy chỉ đứng nghiêng, nhưng mày cong môi thắm, da trắng nõn nà, vẻ mặt thản nhiên điềm tĩnh. Cả bức tranh được bố trí rất thanh cao và trang nhã, từng sợi tóc hay trâm hoa đều được khắc họa tỉ mỉ chi tiết, nét vẽ cũng rất sắc sảo.
Mỹ nhân trong tranh có chút giống với bộ dáng ngày thường mình trong gương, tất nhiên là vẽ mình. Trong lòng Niếp Thanh Lân kinh sợ, thầm nghĩ Thái phó mang họa sĩ nàođigặp mình lúc mìnhđangmặc nữ trang?
Tập trung nhìn vào phần kí tên bên dưới, lại là con dấu của Thái phó.
Niếp Thanh Lân rất muốn ngẩng mặt lên trời thở dài: Thái phó đại nhân quá keo kiệt rồi!mộtchút bạc cũngkhôngbỏ ra, chỉ tự mình đóng cửa phòng vẽ bức tranh chân dung coi như là lễ vật.
Nhưng mà,thậtsựVệ Lãnh Hầu là kỳ tài trăm năm mới cómột, nét vẽ dứt khoát, họa phong sắc bén, ngoài việc đem quyền lực và thủ đoạn đùa giỡn trong lòng bàn taythìbây giờ mới pháthiệnbút pháp cũngkhôngphải tầm thường, lối vẽ tranh mỹ nữ này cần phải có nét vẽ tinh tế tỉ mỉ, cũngkhôngbiết bức tranh này lãng phí bao nhiêu thời gian của Thái phó bận rộn suốt ngày nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

