Nàng vừa run rẩy hô lênmộttiếng, ngoài điện liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập, nhưng người đầu tiên bước vào lại là Vệ lãnh Hầu.
Vốnhắnsuy nghĩ buổi tốisẽđưa Long Châu tử ra Ngự Hoa viênđidạo, mấy ngày nay đều ở trong tẩm cung, chắc ngột ngạt ấm ức lắm. Nhưng khi vừađiđến ngoài điện, chợt nghe thấy tiếng Long Châu Tử hình như có chút run rẩy.
Ngay khi con rắnnhỏmở miệng ra, chuẩn bị tập kích Niếp Thanh Lân,thìmộttrận mưa tên bắn về phía đàn rắn.
Đúng là tài bắn cung trăm phát trăm trúng, mấy con rắn vừa thò đầu ra đều bị trúng mũi tên dài bảy tấc, run rẩy xụi lơ tại chỗ. Nhân cơ hội này, Vệ Lãnh Hầu nhanh chóng xông tới, ôm lấy bé con bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch ra khỏi nội điện.
Cảm giác thân thể người trong lòng hơi run run, Thái phókhôngngừng hônnhẹlên trán của nàng,: “khôngsao, có bản Hầu ở đây, bệ hạsẽkhôngcó việc gì.”
Trấn an xong bảo bối mà mìnhyêuquý nhất, Thái phó lạnh giọngnói: “Tra xétrõràngmộtchút cho ta! Tại sao trong cấm cung lại xuấthiệnloại vật bẩn thỉu này!” Nhớ tớisựnguy hiểm lúc nãy, lại nhìn bộ dạng đáng thương của Long Châuđangở trong ngực vẫn cònđangkhiếp sợ, khuôn mặtanhtuấn ngay lập tức đằng đằng sát khí...
Sau khi Đan ma ma dẫn người bên ngoài vào nội điện lục soát, mới pháthiệncó tám con rắn bò vào trong tẩm cung, trong đó có sáu conđãbị Thái phó bắn chết, còn lại hai con còn chưa kịp bò lên cửa sổđãbị Đan ma mamộtđao chém đứt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)