Niếp Thanh Lânnhỏgiọng hỏi: “hắn… bây giờ thế nào?”
Xảo Nhi khócnói: “Ở Hình bộ nô tỳ gặp ngài ấy, nửa chết nửa sống, hôn mê bất tỉnh. Nếukhôngcứu ra kịp chữa trị,thì…sẽthành tàn phế.”
Đôi mắt đẫm lệ xoay chuyển, nàng thấy vẻ mặt của tiểu chủ nhân trở nên nghiêm túc, trầm ngâmthậtlâu, thở dài: “Vốn làkhôngnên liên lụy đếnhắn…Vệ Lãnh Hầu cũngkhôngphải là người có lòng dạ rộng lượng…”
Nghĩ như vậy, nàng quay qua nhìn Xảo Nhi: “Xảo Nhi, ngươi còn liên lạc với người thị vệ Ngô Khuê kiakhông?”
Khuôn mặt Xảo Nhi bất mãn: “Làm sao có thể liên lạc với nhau nữa?đãcắt đứt từ lâu…”
“thậtsựđãcắt đứt? Nếu lòng ngươi tương tưhắn, chỉ cần mở miệng, tasẽcầu Thái phó cho ngươi xuất cung, coi như là kết duyên với người tốt.”
Nghe tiểu chủ nhânnóinhư vậy, nước mắt Xảo Nhi vừa mới ngừng lại tuôn ra.
Trong lòng Niếp Thanh Lân khẽ thở dài, trước kia sao lạikhôngthấy Xảo Nhi cũng thích Trương đại ca chứ? Tuy Xảo Nhi hơn Trương đại ca sáu tuổi, nhưng Xảo Nhi có dáng vóc thanh tú trôngkhôngcó vẻ già,trêndưới trong ngoài cũng xứng đôi. Nàng vốn sợ Xảo Nhikhôngmuốn, sợ danh tiết bị vấy bẩn, nhưng bây giờ nghĩ lại,mộtnam tử ôn nhu săn sóc như vậy sao nữ tử lạikhôngyêu?
Hơn nữa cũng chỉ có cách này mới cứu được Trương đại ca. Vì kế hoạch hôm nay, bảo vệ tính mạng quan trọng hơn.Về sau nam hôn nữ gả… Đành xem vận mệnh của họ.
Nghĩ vậy, trong lòng vừa sinh ramộtchút ý nghĩ liền chặt đứt, đời này của nàng, phu quân chỉ là hoa trong gương trăng trong nước mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



