: Gió
Beta: Bảo Trân
—
Hai người ôm một lúc, Phó Diên đưa tay ôm cô vào trong, đóng cửa lại xong anh dựa lên đó, còn Ôn Nam Tịch dựa vào lòng anh, trong anh mắt anh mang theo men say, Ôn Nam Tịch sờ lên đôi mày của anh, nhẹ giọng hỏi: “Rốt cuộc anh đã uống bao nhiêu ly vậy?”
Phó Diên rũ mi nhìn cô, “Uống lẫn rượu trắng với whisky.”
Ôn Nam Tịch nhướng mày, “Chẳng trách lại sau.”
“Đầu có hơi đau.” Anh ngẩng đầu lên, đầu có hơi nhức, yết hầu vì vậy mà khẽ cuộn.
Thấy anh như vậy, Ôn Nam Tịch hỏi, “Trong nhà còn đồ không, em nấu cho anh canh giải rượu? Hay còn thuốc không?”
Phó Diên ôm eo cô, lắc đầu: “Đều không có.”
Ôn Nam Tịch nghe vậy thì rời khỏi lòng anh, “Em đi mua cho anh.”
Cánh tay anh không động đậy, cúi đầu nhìn cô, giọng rất lười, “Mặc dù đau đầu nhưng không đến nỗi là quá say, em cho anh ôm một lát, đừng động lung tung.”
Đôi mắt Ôn Nam Tịch dần ngập nước, cô nhẹ giọng nói: “Không phải anh cũng thích sao?”
Yết hầu Phó Diên cuộn lại, anh hôn lên môi cô, “Ừm.”
Rất thích.
Thích đến mức không còn là chính mình.
Mới xa nhau bốn tiếng thôi đã nhớ rồi.
Dây áo khoác của Ôn Nam Tịch bị cởi mở, Phó Diên cúi đầu lần nữa, còn cô thì ngẩng cổ lên, chiếc váy dán sát vào da thịt, anh lại ngẩng đầu lên hôn môi cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
