: Gió
Beta: Bảo Trân
—
Ôn Du bảo Ôn Nam Tịch dẫn Phó Diên ra ngoài đi dạo.
Sáng ngày mùng một trời đẹp, hiếm khi mặt trời xuất hiện giữa ngày đông, Ôn Nam Tịch khoác tay Phó Diên nói, “Đi thôi.”
Phó Diên vui vẻ, cùng đi ra khỏi quán, hai người chênh nhau một cái đầu, Tiểu Lê chống cằm ngồi trên ghế, miệng lẩm bẩm khen thật xứng đôi.
Ôn Du ngẩng đầu lên, cũng ngẩn người.
Quả thực rất xứng đôi.
Ánh mắt trời chiếu xuống mặt đất, Ôn Nam Tịch và Phó Diên cùng đi vào ngõ Hồi Lang, ánh mắt trời chen chúc vào con ngõ hẹp, ở đây không rộng như ngõ Nam An, Ôn Nam Tịch dẫm chân lên những viên đá, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Phó Diên.
Ôn Nam Tịch lên tiếng trêu: “Không ngờ lại có nhiều người nhận ra anh đến vậy.”
Phó Diên đưa tay ra ôm eo cô, “Rất bình thường.”
Ôn Nam Tịch khẽ ồ một tiếng, Phó Diên nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt Ôn Nam Tịch cong lên, “Lúc có điểm, có phải cửa nhà anh bị dẫm hỏng luôn rồi không?”
Giọng Phó Diên lười biếng, “Gần như là vậy, còn khoa trương hơn một chút.”
May là lúc đó anh ở nước ngoài, Thư Lệ đóng cửa vài ngày, còn chuẩn bị thêm điện thoại dự phòng, bởi vì điện thoại thường dùng không ngừng có số gọi tới.
Ôn Nam Tịch gật đầu, nghĩ cũng biết được.
Hai người vô thức đi qua sân vận động, đi vào ngõ Nam An, bên cạnh có xe đạp đi qua, mặt đường không bằng phẳng khiến chiếc xe xóc lên, rất nhanh sau đó đã đi mất, họ đi đến cửa cửa hàng tiện lợi, mùa đông cửa hàng cũng không đóng cửa, vẫn đang mở.
Có vài học sinh đi ra từ bên trong, tay kéo mở rèm trong bước ra.
Mỗi lần Ôn Nam Tịch đến đây đều nhớ đến bộ dáng ngậm kẹo m út, cười một cách lười biếng của Phó Diên.
Ánh mắt Phó Diên nhìn về phía chiếc bàn cao, Ôn Nam Tịch cùng nhìn qua, giọng anh rất trầm, “Đây chính là nơi lần đầu tiên gặp em.”
Ôn Nam Tịch mím môi, cô ngẩng đầu nhìn Phó Diên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
