: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
–
Đèn trong phòng trực bật sáng, ông chú đang uống trà nhìn thấy Phó Diên dừng lại ở đó, còn nhiệt tình mở cửa sổ hỏi: “Sao vậy? Cậu quên gì à?”
Phó Diên quay người lại, nhẹ nhàng mỉm cười nói: “Không có gì ạ.”
“Ồ.”
Ông chú ngồi trở lại.
Sau đó anh nhìn thấy Ôn Nam Tịch xuống xe, trên tay cầm chiếc bánh kem, cô mặc áo khoác dài, mỉm cười xinh đẹp với anh, giống như một vẻ đẹp tuyệt sắc trong mùa đông.
Phó Diên đặt điện thoại di động xuống, đột nhiên cảm thấy như mình đang quay lại năm cuối cấp ba ở cửa hàng tiện lợi, nụ cười của cô khiến nhịp tim của anh nhảy dựng, nhưng lúc đó anh đã cố giấu thật kỹ.
Hoá ra sẽ có vô số lần trái tim bạn rung động trước một người.
Ôn Nam Tịch đi về phía anh, ngước mắt cười hỏi: “Ngạc nhiên không?”
Vừa dứt lời, Phó Diên đã vòng tay qua eo cô, ôm cô vào lòng, Ôn Nam Tịch áp vào ngực anh, hai tay luồn qua eo anh, ôm lấy anh.
Cái ôm thân thuộc, ấm áp, cả sự lạnh lẽo cũng đã không còn nữa.
Phó Diên ôm cô một lúc rồi mới rời ra một chút, Ôn Nam Tịch ngẩng đầu lên, Phó Diên ngậm lấy môi cô, nhẹ nhàng truyền hơi ấm cho cô, lúc rời đi, môi cô đỏ hơn rất nhiều, Ôn Nam Tịch cười hỏi: “Anh ngạc nhiên không?”
Phó Diên vuốt tóc cô: “Vô cùng bất ngờ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
