: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Sau khi bôi kem che khuyết điểm xong, Ôn Nam Tịch đang định đứng dậy, trong danh bạ điện thoại của cô có số 1 màu đỏ, cô bấm vào thì thấy tên là Thư Lệ, là mẹ của Phó Diên. Ôn Nam Tịch dừng lại nhìn Phó Diên.
Phó Diên thản nhiên nhìn một cái, nói: “Em cứ chấp nhận đi.”
Ôn Nam Tịch mím môi dưới bấm đồng ý, cô vẫn đang suy nghĩ xem có nên nhắn gì không.
Thư Lệ đã gửi trước: Chúc mừng sinh nhật Nam Tịch, dì biết muộn quá nên không chuẩn bị quà gì, chỉ có lì xì cho con gọi là chút tâm ý.
Thư Lệ: [Lì xì]
Ôn Nam Tịch do dự vài giây, sau đó nhìn về phía Phó Diên.
Phó Diên vặn nắp lại, thản nhiên đặt lên bàn, mỉm cười nhìn cô nói: “Nhận đi chứ? Em căng thẳng vậy à?”
Không thể nói là không lo lắng, nhưng may mắn là qua mạng nên có thể che giấu được điều đó. Cô chỉnh sửa trước khi trả lời Thư Lệ.
Ôn Nam Tịch: Cảm ơn dì, dì khách khí quá.
Ôn Nam Tịch: Vậy thì con xin nhận, con cảm ơn dì.
Cô nhận bao lì xì màu đỏ. Hít một hơi, thời gian không còn nhiều, phải nhanh đến bệnh viện số chín. Cô xách túi đựng máy tính lên, Phó Diên cũng lấy chìa khóa xe, hai người cùng đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
