Đã thông báo từ 2 ngày trước, nhưng cho đến hôm nay, Nghiêm Tuyết vẫn chưa hề hay biết chuyện này.
Tuy nhiên cũng không phải lúc nào cô cũng ở nhà, sau khi xác nhận mình không nghe lầm liền trở về hỏi thăm bà Quách hàng xóm, mấy ngày nay có ai đến tìm cô không.
Không phải là cảm thấy bà Quách cố ý giấu giếm, chủ yếu là đề phòng trường hợp vạn nhất, vạn nhất bà Quách tuổi cao, không cẩn thận quên mất thì sao.
Kết quả cũng không có trường hợp vạn nhất, mấy ngày nay đúng là không ai đến tìm cô cả.
Ngày hôm sau, vẫn không có ai đến tìm cô. Chuyến xe đưa đón công nhân của lâm trường lại bắt đầu vận chuyển người lên núi.
Nghiêm Tuyết bất động thanh sắc, chờ đến buổi tối chuyến xe về, xác định trên xe đa số là phụ nữ, thỉnh thoảng có mấy người đàn ông nhưng đều rất trẻ, giống như mấy thanh niên trí thức mới lên núi mấy năm nay, cô mới tìm cơ hội đi đến nhà đội trưởng Lâm.
Thanh niên trí thức của lâm trường cũng thuộc dạng công nhân tạm thời, hiện tại thuộc biên chế tổ đội, cùng với người nhà tổ đội giống nhau, phân ra làm việc đội nông nghiệp và công việc mùa vụ.
Chưa đi đến cửa nhà đội trưởng Lâm, Nghiêm Tuyết đã nghe thấy tiếng ho khan của ông, đã hơn mười ngày rồi mà cơn ho của ông vẫn chưa khỏi.
Nghiêm Tuyết gõ gõ cửa. Ra mở cửa đúng là vợ đội trưởng Lâm, đại khái bà ta cũng mới về, hai tay áo đều xắn lên, đang chuẩn bị nấu cơm.
Bà ta vừa ra đã vội vàng xin lỗi Nghiêm Tuyết: “Bệnh của lão Lâm nhà tôi lại nặng hơn, mới vừa uống thuốc xong. Có chuyện gì cô cứ nói ở đây đi.”
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, quả nhiên một mùi thuốc bay ra, trên người vợ đội trưởng Lâm cũng có mùi này. Nghiêm Tuyết dừng một chút, “Bệnh đội trưởng Lâm không nặng chứ? Cháu có thể vào thăm chú ấy được không ạ?”
“Bệnh cũ thôi, hồi trước lên núi đốn củi bị thương, để lại bệnh căn, cứ mùa đông lạnh là bắt đầu tái phát.”
Vợ đội trưởng Lâm cười khổ, “Bằng không tuổi này rồi sao ông ấy gầy thế được? Với lại ông ấy chuyển qua tổ đội người nhà, cũng không tiện nói chuyện, cô cứ nói chuyện với tôi ở đây đi.”
Nghiêm Tuyết nhìn cô ta, lại nhìn vào buồng trong, không cố nài nữa, “Cũng được ạ, cháu chỉ là thấy những người nhà công khác đều đã bắt đầu lên núi làm việc, nên đến hỏi sao cháu không nhận được thông báo ạ.”
“Cái này…” Vợ đội trưởng Lâm do dự, vẻ mặt rất khó xử.
“Có phải lúc thông báo đã bỏ sót cháu không ạ?” Nghiêm Tuyết hỏi, đôi mắt trong trẻo sâu thẳm, có thể nhìn rõ hình ảnh phản chiếu của người đối diện.
Vợ đội trưởng Lâm thở dài, “Cũng không phải, chủ yếu là cô báo danh muộn quá, tổ đội tạm thời chưa cần dùng nhiều người đến thế, nên chưa thông báo cho cô.”
Lúc này Nghiêm Tuyết rũ mắt xuống, im lặng một lúc lâu không nói gì, dường như rất thất vọng.
Vợ đội trưởng Lâm đành phải an ủi cô, “Cũng không phải là không cần mãi đâu, biết đâu qua hai hôm nữa có việc thì sao, đến lúc đó nhất định thông báo cho cô, cô đừng vội.”
Lại ôn tồn nói: “Thật sự không được, chẳng phải còn có đội nông nghiệp sao? Tháng sau đội nông nghiệp cũng bắt đầu có việc rồi.”
“Thật sự không cần người sao ạ?” Nghiêm Tuyết vẫn chưa từ bỏ ý định mà xác nhận.
Vợ đội trưởng Lâm gật đầu, “Nếu mà thiếu người, đã thông báo cho cô từ sớm rồi, cô không phải đã đăng ký chỗ lão Lâm rồi sao?”
Từ lúc Nghiêm Tuyết đến hỏi chuyện, bà Quách đã để tâm. Vụ xe đưa đón công nhân là do sáng nay bà nhìn thấy rồi nói với Nghiêm Tuyết.
Nghiêm Tuyết cười cười: “Cô vợ chú Lâm bảo hiện tại chưa cần dùng nhiều người đến thế, nên chưa thông báo cho cháu, bảo cháu cứ tiếp tục chờ tin tức.”
“À, thế cũng có thể lắm. Cháu đừng lo quá, không được việc này thì còn đội nông nghiệp mà.”
Bà Quách cũng an ủi Nghiêm Tuyết vài câu. Nghiêm Tuyết cười lắng nghe, rồi về phòng, mang theo chỗ thịt khô đã làm lúc trước đi đến nhà thím Lưu.
Mấy đứa nhỏ nhà thím Lưu đang ngồi làm bài tập bên cạnh sập gỗ. Nói chính xác thì chỉ có con gái thứ hai là Lưu Xuân Ni đang cắm cúi làm bài.
Lưu Xuân Thải đứng bên cạnh "chỉ đạo" em: “Đáp án là 15, chắc chắn là 15, em nghe chị đi.”
Lưu Xuân Ni cắn đầu bút chì cau mày, lí nhí: “Nhưng em thấy là 1.5.”
“Chị học cấp hai rồi, bài toán lớp năm mà tính sai được à? 15 đấy, viết nhanh lên đi, bọn chị chờ em làm xong để ra ngoài chơi nãy giờ.” Lưu Xuân Thải kiên trì.
Cậu em út Lưu Vệ Bân đã xỏ đôi giày patin mới làm, đang trượt qua trượt lại trong nhà: “Đúng đó chị hai, viết nhanh lên đi mà, tụi em chờ muốn mòn mông rồi nè.”
Lưu Xuân Ni vẫn thấy sai sai, cái đầu tẩy bọc sắt ở bút chì sắp bị cô cắn biến dạng đến nơi.
“Mẹ cấm cắn bút chì mà, dơ chết đi được!” Lưu Xuân Thải nhắc nhở em.
Lưu Xuân Ni vội vàng buông ra, nhưng tính đứa nhỏ này khác hẳn anh chị em, nhút nhát, hướng nội mà lại cố chấp. Cảm thấy sai thì ai nói gì cũng không chịu viết.
Cuối cùng, cô bé đành nhìn về phía Nghiêm Tuyết vừa bước vào cửa: “Chị Nghiêm Tuyết ơi, chị tính giúp em bài này được không?”
“Đưa chị xem nào.” Nghiêm Tuyết cầm lấy, nhẩm tính một chút: “1.5.”
“Sao lại là 1.5 được ạ?” Lưu Xuân Thải không tin.
Nghiêm Tuyết không nói gì, lấy tờ giấy nháp của Lưu Xuân Ni, viết xuống quá trình tính toán. Rõ ràng, mạch lạc, kết quả đúng là 1.5.
Lúc này Lưu Xuân Thải có chút bối rối, nhưng Lưu Xuân Ni thì hoàn toàn yên tâm, viết đáp án của đề toán cuối cùng đó vào vở bài tập.
Lưu Vệ Bân là loại "gió chiều nào che chiều nấy", lập tức quay sang chị cả: “Chị không phải học cấp hai sao? Sao đến bài toán lớp năm cũng không làm được?”
Lưu Xuân Thải không có cái tính cách nhút nhát như Lưu Xuân Ni, lườm em một cái: “Tao không làm được thì sao hả? Đâu phải thi Trạng nguyên đâu mà lo, tương lai chẳng phải đứa nào cũng lên núi xuống ruộng hết à?”
Đây là tư tưởng phổ biến của thời đại này. Học giỏi hay học dốt thì cuối cùng cũng đều phải lên núi xuống ruộng, tốn công học nhiều làm gì?
Đừng nói là kỳ thi đại học đã dừng nhiều năm rồi, mà dù có thi đi nữa, lâm trường đa số là dân quê mùa, cũng chẳng mấy ai biết còn có thể vào đại học. Học xong cấp ba đã là giỏi lắm rồi.
Nghiêm Tuyết không thể nói quá nhiều với họ, chỉ hỏi Lưu Xuân Thải: “Không học hành, thế lúc đi ra ngoài mua bán đồ đạc có biết tính sổ không?”
“Thì học mấy phép tính đơn giản là đủ rồi chứ gì?” Lưu Xuân Thải vẫn càu nhàu.
“Nhưng muốn làm kế toán thì phải học thêm, làm bác sĩ, làm y tá, hay mấy anh kỹ sư ở xưởng sửa chữa thị trấn, người nào mà chẳng phải học ra?”
Thấy cô nhóc im lặng, Nghiêm Tuyết còn đùa một câu: “Không đọc sách, không mở mang kiến thức, cẩn thận về già có người bán thực phẩm chức năng lừa đấy.”
“Thực phẩm chức năng là gì?” Lưu Xuân Thải hiển nhiên là lần đầu nghe thấy danh từ này.
Nghiêm Tuyết nheo mắt cười: “Chính là đồ bảo dưỡng cơ thể ấy.”
“Ví dụ như nhân sâm hả?”
“Đúng rồi. Vạn nhất có người lừa, bán đảng sâm cho em mà bảo là nhân sâm thì sao?”
“Em có phải không biết nhân sâm đâu.” Lưu Xuân Thải bĩu môi.
Kết quả cậu em Lưu Vệ Bân nãy giờ vẫn nghển cổ lắng nghe đột nhiên thốt lên một câu: “Đảng sâm với nhân sâm chẳng phải đều là sâm sao?”
Điện thoại di động và gà mái còn đều là con G (ji) đó thôi (ám chỉ cách phát âm giống nhau của các từ trong tiếng Trung), cái này hiện tại có thể bán thực phẩm chức năng lừa nó ngay và luôn rồi.
Chỉ có Lưu Xuân Ni nãy giờ vẫn im lặng, lại nghe chăm chú nhất, cẩn thận thu dọn bút và vở vào cặp sách.
“Mấy đứa khoan hãy đi,” Nghiêm Tuyết mở túi thịt khô mình mang đến, “Chị mang cho mấy đứa chút đồ ăn ngon này, ăn xong rồi hãy đi ra ngoài chơi.”
Vừa thấy có đồ ăn ngon, mấy đứa nhỏ tự nhiên phấn khích hẳn lên. Hoàng Phượng Anh lại không nhịn được nói Nghiêm Tuyết: “Cháu lấy thịt hoẵng ra làm à? Tổng cộng có bao nhiêu đâu mà cháu còn mang cho ở đây?”
“Cháu vừa mới nghiên cứu ra thôi, muốn khoe khoang một chút mà. Lần sau cháu không mang nữa, nói cho thím cách làm rồi thím tự làm nhé.”
Nghiêm Tuyết chớp chớp mắt, làm cho Hoàng Phượng Anh nói tiếp thì không đành, mà không nói gì cũng không được.
Nhưng đồ ăn ngon thật, mấy đứa trẻ đều tỏ vẻ rất thích. Hoàng Phượng Anh cũng hỏi han cách làm, chuẩn bị lần sau làm thử xem.
Chờ mấy đứa nhỏ ngậm thịt khô đi ra ngoài chơi hết, Nghiêm Tuyết mới chỉnh lại thần sắc nghiêm túc, “Thím ơi cháu có chuyện muốn nhờ thím giúp.”
“Có chuyện gì cháu cứ nói thẳng, nhờ vả gì đâu.”
“Thím có thể giúp cháu hỏi thăm xem năm nay tổ đội mùa vụ tuyển bao nhiêu người, có ai đăng ký mà không được nhận không? Và hiện tại tổ đội có đủ người dùng chưa ạ?”
Nghiêm Tuyết rất nghi ngờ lý do mình không nhận được thông báo, căn bản không phải như lời vợ đội trưởng Lâm nói là tổ đội đã tuyển đủ người, mà là có nguyên nhân khác.
Nhưng cô không có bằng chứng, hiện tại cũng không tiện kết luận bừa, đành nhờ Hoàng Phượng Anh giúp hỏi thăm chút.
Hoàng Phượng Anh đồng ý ngay, “Được thôi, ngày mai thím trả lời cho cháu.” Thấy cô không nói thêm gì, thậm chí cũng không hỏi nhiều.
Gần trưa ngày hôm sau, Hoàng Phượng Anh mới đến nhà tìm Nghiêm Tuyết. Vừa vào cửa, bà còn chưa kịp uống ngụm nước nào đã nói ngay:
“Thím hỏi thăm rồi, năm nay tổ đội không có ai đăng ký mà không được nhận cả, trái lại còn đang thiếu người. Chủ yếu là vì năm nay lâm trường ta hoàn thành vượt mức kế hoạch, khai thác được nhiều gỗ quá. Việc dọn dẹp rừng tự nhiên cũng nhiều lên. Cháu không thấy năm nay người trong đội lên núi sớm hơn à? Vì lên sớm, nên vẫn còn mấy người chưa kịp quay về đấy.”
Trong số những người chưa kịp quay về đó, Nghiêm Tuyết biết hai trường hợp: một là cô con dâu của bà cô gặp hôm trước ở hòm thư, hai là vợ của Quách Trường Bình hàng xóm.
Chỉ là không biết là do người ta đã biết vợ Quách Trường Bình đang ở bệnh viện chưa về được, hay là nhờ "phúc" của cô mà nhà họ Quách cũng chưa nhận được thông báo gì.
Hoàng Phượng Anh nói liền một mạch những gì mình biết, rồi mới hỏi Nghiêm Tuyết: “Thế công việc tổ đội người nhà kia của cháu xảy ra chuyện gì à?”
“Vâng.” Nghiêm Tuyết bất đắc dĩ gật đầu, kể lại chuyện mình không nhận được thông báo thế nào, và cô vợ đội trưởng Lâm đã nói ra sao.
Hoàng Phượng Anh lập tức đứng bật dậy: “Cái này không phải ức hiếp người ta quá đáng sao? Thím đi tìm nó nói chuyện!”
“Thím đừng vội.” Nghiêm Tuyết giữ chặt tay bà, kéo bà ngồi xuống, “Chuyện này còn chưa biết đội trưởng Lâm có biết hay không, vạn nhất chính là chủ ý của chú ấy, chúng ta có đi tìm thì cũng vô ích thôi.”
“Tiểu Lâm chắc không biết đâu? Cháu chẳng bảo là cô vợ hắn không cho cháu vào nhà, nói chuyện ngoài cửa còn gì?”
Cái đó thì chưa chắc đâu. Hồi trước nhận tiền bồi thường của thôn Vương gia, hay vụ mai mối cho cô, chuyện nào mà chẳng do bác dâu Bạch Tú Trân ra mặt?
Nhưng liệu Nghiêm Tùng Sơn có biết không? Khó mà nói, ông ta chỉ thích trốn sau lưng vợ đóng vai người tốt thôi.
Nghiêm Tuyết trấn an Hoàng Phượng Anh: “Việc này cháu nghĩ cách khác. Mục đích không phải là đi lý luận với họ, mà là tìm được việc làm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


