Trên núi toàn đàn ông, lại phần lớn chẳng có mấy người học hành. Không khoác lác không bàn chuyện nữ nhân, chẳng lẽ lại ngồi đó từ thơ ca phú lẫn triết lý nhân sinh mà nói sao?”
Mấy người thợ đốn củi cười nói lớn tiếng từ bên ngoài bước vào, vừa thấy Nghiêm Tuyết, có người liền nói với Kỳ Phóng, "Mới lên núi có mấy ngày, vợ cậu đã nhớ cậu rồi à, có phải tết ở nhà chiều vợ còn chưa đủ?"
Cái gì mà nhớ, cái gì mà chiều vợ, người hiểu đều tự hiểu.
Lập tức có người cười rộ lên, “Không phải rõ quá rồi sao? Hai đứa còn trẻ như vậy, mấy ngày Tết sao mà đủ cho được.”
Lại có người phản bác người vừa nói:, "Tôi thấy chưa chắc đâu, có phải ai cũng giống vợ anh cái tuổi kia, như lang như hổ ấy?”
So với Kỳ Phóng, người mới đến không lâu lại tính tình lãnh đạm, mọi người hiển nhiên thân thiết với người kia hơn. Nói ra lời này, tất cả đều cười ha hả lên.
Kỳ Phóng nghe thấy, không khỏi nhíu mày, còn liếc nhìn về phía Nghiêm Tuyết.
Lưu Vệ Quốc hiểu rõ tính tình anh, lập tức bước ra pha trò, “Mấy anh không đói bụng à? Còn đứng đây nói chuyện hoài, mẹ tôi hôm nay mang cho tôi đồ ăn ngon đấy.”
Vừa nghe nói có đồ ăn ngon, mọi người quả nhiên thu liễm bớt, “Mẹ cậu lại mang gì cho cậu thế? Mau lấy ra xem xem.”
“Chờ tôi ra nhà ăn hâm nóng đã, đồ ăn nguội hết rồi.”
Lưu Vệ Quốc cầm lấy hộp cơm, những người khác thấy vậy cũng sôi nổi chuẩn bị đi nhà ăn ăn cơm.
Chỉ là lúc đi, cái người khơi mào chủ đề "đua xe" lúc nãy lại quay đầu nhìn Kỳ Phóng và Nghiêm Tuyết, “Có cần bọn tôi về trễ chút không? Khoảng thời gian ăn cơm này chắc đủ cho hai người dùng rồi nhỉ?”
Nói chưa dứt lời người đó đã bắt đầu cười, những người khác cũng đầy mặt trêu chọc.
Kết quả Nghiêm Tuyết cười còn ngọt hơn cả bọn họ, “Vậy phiền các anh giúp đóng cửa lại giùm chút nhé, cảm ơn.”
Cô gái trẻ tuổi mắt cong cong, hoàn toàn không nhìn ra là đang nói lời lẽ "hổ lang" gì, càng miễn bàn đến sự ngượng ngùng.
Người kia trợn tròn mắt, nhưng thật ra Lưu Vệ Quốc từng chứng kiến Nghiêm Tuyết không chớp mắt chuốc gục một gã đàn ông to con, nên cũng không mấy ngạc nhiên, ngược lại còn bật cười.
Anh ta một tay ôm cổ đối phương, “Khuyên anh đừng rỗi hơi đi trêu chọc cô ấy, đừng nhìn vợ Kỳ Phóng kiều kiều nhỏ nhắn vậy thôi, có khi còn khó chọc hơn cả cậu ta đấy, anh đừng không tin.”
“Không phải, cô ấy mới bao lớn chứ?” Đối phương quả nhiên không tin, vừa đi ra ngoài vừa ngoái đầu nhìn lại.
Sau đó hắn liền nghe thấy giọng Nghiêm Tuyết mỉm cười, nhìn như nhỏ nhẹ nhưng kỳ thật rõ ràng nói với Kỳ Phóng: “Vừa rồi có những ai, anh nhớ kỹ nhé, lát nữa em mang đồ ăn lên đừng cho bọn họ ăn.”
Hắn thật sự nhịn không được, “Những thứ trước đó cậu ta mang đến đây cũng đâu có cho chúng tôi ăn đâu.”
Trời biết cả ký túc xá trước kia chỉ có Kỳ Phóng là khổ nhất, đáng thương nhất, quần áo đều phải tự vá, lại chẳng ai mang đồ ăn thức uống lên cho. Thế nào về quê ăn tết xong lại có thêm cô vợ.
Nghe nói người lớn lên xinh đẹp tuyệt trần, còn mang cho cậu ta một đống đồ ăn. Mỗi lần đến giờ cơm, hắn múc miếng thịt vụn đó ra bỏ vào hộp cơm rồi hâm nóng trên bếp lò, vừa mở ra thơm phức béo ngậy không biết bao nhiêu mà kể.
Chỉ là tên tiểu tử Kỳ Phóng này quá keo kiệt, nói với hắn là muốn nếm thử, hắn sẽ chia cho một chút, nhưng xin thêm thì nói gì cũng không chịu cho.
Thà rằng bỏ phiếu gạo ra nhà ăn mời anh em ăn một bữa, cũng không cho ăn thêm một miếng đồ ăn của vợ hắn.
Nghiêm Tuyết ngược lại không nghĩ tới, tuy không hỏi trước mặt mọi người, nhưng người vừa đi khỏi lại nhìn về phía Kỳ Phóng, “Anh thật không chia cho bọn họ à?”
“Có chia rồi.” Kỳ Phóng một chút không chột dạ, chia một chút cũng là chia.
Nghiêm Tuyết đã nói anh không giống người keo kiệt, phỏng chừng người kia chỉ đùa thôi, “Anh ăn ở đây hay ra nhà ăn ăn?” Nói rồi lấy ra hai cái hộp cơm từ trong cặp.
Kỳ Phóng nhận lấy rồi đặt thẳng lên bếp lò đang ấm, “Ăn ở đây đi, tôi đi lấy thêm hai phần cơm.”
Anh cũng không giải thích rõ được là chuyện gì, chỉ là không muốn đem đồ của cô chia cho người khác.
Có thể người khác nhận được đồ nhiều quá rồi, còn riêng anh, ít nhất mấy năm nay vẫn là lần đầu tiên.
Kỳ Phóng đi nhà ăn xới cơm, không khỏi lại bị người ta đùa vài câu, anh cũng không thèm để ý, xới cơm xong trực tiếp trở lại ký túc xá.
Món thịt xào thái mỏng đã bắt đầu bốc hơi dầu, Nghiêm Tuyết đang dùng đũa xới xới, “Ăn cái này trước đi, sườn kho tàu còn phải chờ một lát mới nóng thấu.”
Khi rũ mắt xuống, hàng mi rất dài, đường cong đuôi mắt có vẻ an tĩnh bình yên.
Người đàn ông này rất ít khi chủ động mở lời hỏi chuyện, Nghiêm Tuyết liếc anh một cái, “Báo xong rồi, hôm mùng tám đó báo luôn, đội trưởng Lâm bảo tôi ở nhà chờ tin tức.”
Lời nói đến đây, hình như lại không còn gì để nói.
Nói cho cùng, Kỳ Phóng không phải tính tình thích nói chuyện, Nghiêm Tuyết cũng không thích vô cớ tìm chuyện để nói. Năng lực giao tiếp hoàn toàn là do cuộc sống bức ra mà thôi.
May mắn là lúc này món thịt xào đã nóng, Nghiêm Tuyết gắp mấy đũa bỏ vào hộp cơm của Kỳ Phóng, rồi đi xem món sườn kho tàu.
Thịt kho tàu sườn non được cô kho đủ lửa, chỉ nhìn cái màu vàng óng ánh kia thôi cũng đủ khiến người ta thèm ăn, hâm nóng thêm lần nữa, nước sốt đường và nước tương kêu xèo xèo bốc khói, theo mùi thịt lan tỏa khắp nơi.
Kỳ Phóng nhận lấy bát của mình, ngược lại gắp hai đũa thịt vào hộp cơm của cô.
Ý tứ này rõ ràng là bảo cô cũng ăn. Nghiêm Tuyết không tranh với anh, vừa cúi đầu gặm một miếng cơm, liền nghe người đàn ông đạm thanh nói: “Về sau những nơi nguy hiểm ít đi lại thôi.”
Đây là quan tâm cô, hay đơn thuần không muốn cô chạy loạn khắp nơi?
Nghiêm Tuyết ngước mắt lên, người đàn ông lại không nhìn cô, trước sau vẫn rũ nửa mi mắt xuống.
Cô cảm thấy hẳn là ý trước, cũng không muốn tùy tiện qua loa đối phương, nghiêm túc trầm ngâm một chút, “Tôi sẽ cố gắng.”
Môi trường rừng núi này, cô cũng không thể nói rõ nơi nào nguy hiểm nơi nào an toàn, càng không thể không lên núi.
Điều này làm người đàn ông ngước mắt nhìn về phía cô, không khí nhất thời yên tĩnh. Đúng lúc này, Hoàng Phượng Anh giặt xong quần áo đã trở lại, “Bên này giặt cái quần áo cũng thật vất vả.”
Nghiêm Tuyết lập tức đứng dậy nhường chỗ, “Chúng cháu đang ăn cơm, thím cũng ngồi xuống ăn chút đi ạ.”
“Không cần, thím ở nhà ăn hai bữa cơm rồi.” Hoàng Phượng Anh xua xua tay, có vẻ lo lắng không hết chuyện, lại đi sửa sang lại chăn đệm của hai cha con. Kỳ Phóng cũng chỉ nhìn Nghiêm Tuyết một cái, không nói thêm gì nữa.
Lúc trở về không có xe động cơ đốt trong mà đi nhờ, Nghiêm Tuyết và Hoàng Phượng Anh phải đi bộ về, ước chừng đi mất hai tiếng đồng hồ mới tới nơi.
Lúc này Nghiêm Tuyết cảm thấy rất may mắn vì lúc trước đã chọn cùng anh Lương lên núi, tuy rằng tính cách anh Lương hơi khó nói, nhưng dù sao vẫn hơn là đi gãy cả chân mà còn không tìm ra đúng chỗ.
Vừa vào cửa ngồi xuống, bà Quách tới, trong tay còn xách theo một con thỏ lông xám, “Vừa rồi bố Lưu Đại Ngưu lại đây, bảo tôi đưa cái này cho cháu, nói là bẫy của cháu đấy.”
“Bẫy của cháu ạ?” Nghiêm Tuyết thực sự có chút kinh hỉ.
Cô còn tưởng rằng mấy cái bẫy của mình đều thất bại hết rồi, không ngờ hôm nay ông cụ lên núi, thế mà lại có thu hoạch.
Cháu nội nhà bà Quách đi theo sau lưng bà, đôi mắt sáng lấp lánh đầy tò mò. Nghiêm Tuyết nhịn không được trêu chọc nó, “Thiết Đản Nhi có muốn ăn thịt thỏ không?”
“Không muốn ạ.” Thằng bé thế mà lại nghiêm túc lắc đầu, “Thịt thỏ là của chị mà, chị ăn đi.” Vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc.
Cái cách xưng hô bối phận của họ đúng là loạn thật, Nghiêm Tuyết gọi bà nội đứa bé là bác gái, gọi bố đứa bé là anh, còn đứa bé thì lại kiên trì gọi cô là chị.
Bà Quách rất hài lòng vì cháu trai hiểu chuyện, xoa xoa đầu cháu, rồi lấy ra một phong thư, “Sáng nay người ta đưa đến, cháu không có nhà, tôi nhận giùm cháu.”
Nghiêm Tuyết đoán hẳn là thư từ quê nhà gửi đến, vội vàng cảm ơn đối phương rối rít, cầm trong tay xem thử thì đúng thật.
Nhìn bề ngoài phong bì thì không thấy gì đặc biệt, chỉ thấy chữ viết nắn nót từng nét, không tính là đẹp, nhưng rất tinh tế. Khi nhìn thấy nội dung bên trong, Nghiêm Tuyết nhịn không được cười.
Thế mà lại là Nghiêm Kế Cương tự mình viết, bên trong có vài chỗ đều viết sai, còn có từ thật sự không biết viết, dứt khoát dùng cách ghép vần mà cô đã dạy để thay thế. Nói thật, trông có chút vất vả, nhưng Nghiêm Tuyết cảm thấy rất vui mừng, ít nhất Kế Cương không bỏ phí bài vở cô đã dạy, còn biết dùng nó để viết thư cho cô.
Cô đi vào ngăn kéo tìm bút, trực tiếp khoanh tròn những chỗ sai chính tả đó, viết lại từ đúng bên cạnh.
Những từ viết bằng cách ghép vần, cô cũng thêm chữ Hán tương ứng, quyết định chờ viết thư hồi âm thì gửi kèm phong thư này trở về, coi như phê bài tập cho Kế Cương.
Sửa xong hết, cô mới nghiêm túc đọc lại một lần.
Trong thư nói số tiền một trăm đồng đã trả hết nợ cho trong đội, trong nhà đều ổn cả, thằng bé và bà nội đều khỏe, bảo cô ở bên này sống tốt, đừng lo lắng, cũng đừng vội vàng.
Cũng không biết thằng bé và bà nội có thật sự ổn không, cách xa như vậy cô thật sự ngoài tầm với.
Nghiêm Tuyết cầm bút định viết hồi âm ngay, suy nghĩ một chút, lại ra ngoài lấy một miếng thịt hoẵng đã đông lạnh.
Quê nhà nông thôn ăn uống vẫn còn quá kém, đặc biệt Kế Cương và bà nội một nhỏ một già. Thịt tươi tuy không thể gửi đi được, nhưng làm thành thịt khô nói không chừng ổn.
Nghiêm Tuyết nhớ rõ đời trước có một loại khô bò đặc biệt, bên trong gần như không có hơi nước, để bên ngoài cũng không hư được.
Nhưng cụ thể làm như thế nào, cô cũng không rõ lắm, chỉ có thể thử từng cách: xem là dùng dầu chiên, dùng nồi rang khô, hay dùng lửa nướng.
Cô lấy ra một khối thịt hoẵng lớn hơn một chút, thái tất cả thành từng thỏi dài bằng ngón út, dùng gia vị ướp lên. Sáng ngày hôm sau ăn cơm xong, liền bắt đầu thử từng cách.
Dùng dầu chiên tuy có thể làm được giòn xốp, nhưng quá nhiều dầu mỡ, đặc biệt là khi để nguội.
Dùng lửa nướng thì rất khó khống chế lửa, có khả năng chưa kịp khô đã khét.
Chỉ có cách dùng nồi rang khô, chỉ cần khống chế lửa vừa phải, giống như rang đậu phộng, làm ra thành phẩm vừa vặn tốt.
Nghiêm Tuyết cắn một miếng, thịt hoẵng đã hơi giòn. Ban đầu nếm thử không cảm giác rõ hương vị vì quá khô, nhưng càng nhai càng thơm.
Cô cầm mỗi loại một miếng, đi ra ngoài tìm Thiết Đản Nhi đang chơi trong sân, “Giúp chị nếm thử cái nào ngon hơn.”
Nghe nói là giúp cô nếm, Thiết Đản Nhi lại không từ chối như lần trước, vừa cắn miếng đầu tiên đôi mắt đã sáng lên, “Ngon ạ!”
Nếm miếng thứ hai, lại sáng mắt, “Ngon ạ!”
Nếm đến miếng thứ ba, đôi mắt to đã sáng như bóng đèn, “Cái này cũng ngon ạ!”
Cuối cùng đắn đo mãi, bàn tay nhỏ vẫn chỉ vào miếng thứ ba, “Cái này đi chị, bà nội em bảo dầu không đủ ăn, không thể dùng nhiều dầu.”
Trong thời đại này nước luộc trong bụng vẫn còn quá ít, có khi xào một món ăn, chỉ dám dùng đầu đũa chấm một chút dầu.
“Vậy chọn cái thứ ba,” Nghiêm Tuyết đưa cả ba thỏi thịt khô cho cậu bé, “Cảm ơn em đã giúp chị nếm thử nhé.”
Miệng Thiết Đản Nhi cười toe toét, cầm thịt khô định nhét vào túi, khoa tay múa chân hai cái rồi lại nghĩ ra gì đó, chạy tót vào trong nhà, “Bà nội ơi, cháu cho bà nếm thử đồ ăn ngon này!”
Nghiêm Tuyết làm tổng cộng khoảng hai cân thịt khô hoẵng. Xong xuôi, cô bỏ thư hồi âm vào hòm thư. Gói bưu phẩm thì phải đợi người đưa thư đến nhờ họ đưa lên thị trấn để gửi.
Vừa gửi thư xong định quay về, lại có hai người phụ nữ trung niên quấn khăn quàng cổ đến gửi thư, vừa đi vừa nói chuyện.
“Năm nay là làm sao ấy nhỉ, tổ đội đã bắt đầu lên núi sớm vậy sao?”
“Ai mà biết được, năm nay mùa xuân lạnh kéo dài, tôi còn tưởng phải trễ hơn chút, ai ngờ ổng đến thông báo từ 2 ngày trước rồi. Con dâu nhà tôi còn đang ở nhà mẹ đẻ chưa về đây này.”
“Vậy cô phải nhanh chân lên chứ, chậm trễ một ngày là mất bao nhiêu tiền…”
Nghiêm Tuyết đã đi qua rồi, lại quay trở lại, “Chào các cô ạ, xin hỏi các cô đang nói đến công việc mùa vụ của tổ đội phải không ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)