Kỳ Phóng hẳn là đã tìm người hỏi thăm trước, đội người nhà đăng ký ở đâu, cần tài liệu gì, tất cả đều rõ ràng.
Lâm trường đúng là có tuyển đội người nhà, chủ yếu chia thành hai loại: đội nông nghiệp và công việc theo mùa.
Đội nông nghiệp phụ trách một khu đất lớn phía nam lâm trường, ước chừng sáu bảy trăm mẫu. Chủ yếu trồng rau củ cung cấp cho nhà ăn tập thể của lâm trường, và trồng lương thực bán cho công nhân viên chức lâm trường.
Dù sao lâm trường không phân đất cho từng nhà, khoảng cách giữa các khu nhà ở không xa, vườn rau mỗi nhà cũng không lớn. Mỗi tháng phát lương thực đúng hạn cũng chưa chắc đủ ăn. Lương thực bán cho công nhân viên chức vừa giải quyết vấn đề thiếu lương thực, lại mang đến thu nhập cho người nhà công nhân viên chức.
Có điều, mức thu nhập tương đối thấp, phải đợi bán hết nông sản rồi mới tính công trả tiền. Lâm trường ở đây gần núi, còn thường xuyên có thú dữ xuống phá hoại hoa màu. Mùa thu cần phải thay phiên nhau canh giữ (trước khi hoa màu chín hẳn, trông chừng đừng để bị ăn trộm hoặc bị thú phá).
Nghiêm Tuyết kết luận là công việc này tốn nhiều thời gian, tỉ suất lợi nhuận thấp, không khác mấy so với làm nông thôn trong nội địa.
Còn công việc theo mùa, làm là những việc vất vả, chủ yếu nhận việc dọn rừng, rừng phòng hộ... Thu nhập cao hơn đội nông nghiệp, nhưng không phải lúc nào cũng có việc để làm.
Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có việc, nghĩa là còn nhiều thời gian rảnh rỗi, tiện cho việc lên núi làm nghề phụ. Những người lớn tuổi trong lâm trường thường chọn việc này hơn.
Nghiêm Tuyết nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định căn cứ tình hình bản thân mà chọn công việc theo mùa, thu nhập có thể nhiều hơn nhưng rủi ro cũng lớn hơn.
Cô muốn nuôi em trai, thu nhập đội nông nghiệp thực sự hữu hạn. Chi bằng liều một phen, mỗi năm theo Hoàng Phượng Anh và mọi người lên núi săn tìm sản vật rừng.
Đương nhiên lúc này mới cuối tháng hai, sớm nhất phải đến tháng ba đội người nhà mới có việc, cô chủ yếu là đến đăng ký.
Đội trưởng đội người nhà là một người đàn ông gầy gò khoảng 40 tuổi, họ Lâm. Chắc là dạo gần đây bị cảm lạnh, từ lúc Nghiêm Tuyết vào cửa đã ho liên tục.
Vợ ông ta lại khá trẻ, khoảng 34, 35 tuổi, nhìn cũng xinh đẹp. Đôi mắt hơi xếch lên, khi gặp người luôn nở nụ cười niềm nở.
Nghe mục đích của Nghiêm Tuyết, đội trưởng Lâm khoác áo khoác từ trên giường đất bước xuống, lấy ra một cuốn sổ ghi chép từ ngăn kéo bàn.
Nghiêm Tuyết đưa hộ khẩu và giấy hôn thú cho đối phương xem qua, đăng ký thông tin cá nhân. Đội trưởng Lâm ho một tiếng, bảo cô về chờ tin, có việc sẽ thông báo cho cô.
Vợ đội trưởng Lâm tự mình tiễn cô ra cửa: “Thì ra cô chính là vợ của Tiểu Kỳ à, tôi đã bảo cậu ấy đẹp trai thế, không biết tìm người thế nào mới xứng đôi.”
Nghe giọng điệu có vẻ như quen biết Kỳ Phóng, và cũng biết Kỳ Phóng đã kết hôn từ sớm. Chẳng biết có phải do vụ Vu Dũng Chí gây rối không nữa.
Nghiêm Tuyết vẫn giữ vẻ thẹn thùng của nàng dâu mới, không nói nhiều. Ai ngờ vừa ngẩng đầu lên, lại chạm mặt ngay Vu Thúy Vân đang định bước vào cửa.
Vu Thúy Vân cũng nhìn thấy cô, cau mày lại. Nhưng vợ đội trưởng Lâm đã cười mở lời trước: “Cơn gió nào thổi cô tới đây vậy?”
Giọng điệu ngoài sự nhiệt tình còn có chút trêu ghẹo quen thuộc, xem ra quan hệ hai người khá tốt.
Vu Thúy Vân liền không nhìn Nghiêm Tuyết nữa: “Chẳng là cô với thầy Giả quan hệ tốt mà. Con trai tôi muốn một đôi giày patin, tôi đi mượn bản vẽ không được, nên muốn nhờ cô qua chỗ thầy Giả xem, nếu có người nào làm ở đó, thì làm cho Kiến Quân nhà tôi một đôi luôn. Vừa hay cô cũng biết cỡ chân thằng bé rồi.”
Lời nói này không biết là nói cho vợ đội trưởng Lâm nghe, hay cố ý nói cho Nghiêm Tuyết biết rằng cô ta không cho mượn bản vẽ thì bà ta cũng có cách kiếm được đôi giày.
Vợ đội trưởng Lâm quả nhiên đồng ý ngay: “Được thôi, lát tôi qua chỗ thầy Giả xem thử cho. Mà cũng chẳng biết chỗ đó có làm không nữa.”
“Chắc chắn có, lâm trường ta đâu có thợ mộc thứ hai, không tìm ông ấy thì tìm ai làm?”
Vu Thúy Vân nói rồi, lại cố ý liếc nhìn Nghiêm Tuyết một cái.
Nghiêm Tuyết không hề tức giận chút nào, đừng nói món đồ đó không phải do cô nghiên cứu ra, mà dù có phải thì thời đại này cũng không có bảo vệ bản quyền, sớm muộn gì cũng bị người khác học theo.
Đối phương có bản lĩnh thì tự làm lấy, dù sao với cái thái độ đến đòi bản vẽ đó, cô sẽ không cho.
Vẻ mặt cô không hề thay đổi, cười chào tạm biệt vợ đội trưởng Lâm, rồi quàng chặt khăn quàng cổ, chuẩn bị đi chỗ thầy Giả xem đồ của mình làm xong chưa.
Đồ vật không lớn, cô đã đưa bản vẽ qua đó hai ngày trước, hôm nay chắc làm xong rồi.
Phản ứng của Nghiêm Tuyết khiến Vu Thúy Vân cảm giác như đấm vào bông gòn, càng làm nổi bật mình như một vai hề đang nhảy nhót, không khỏi chán nản.
Hơn nữa đôi mắt của Nghiêm Tuyết...
Người đã đi khuất gần hết, Vu Thúy Vân cuối cùng cũng nhớ ra: “Tôi đã bảo sao mà quen mắt thế, thì ra là cái cô gái hôm đó nói chuyện với lão Lương.”
“Ai nói chuyện với tiểu Lương?” Vợ đội trưởng Lâm lập tức quay sang hỏi.
“Chính là cái Nghiêm Tuyết vừa nãy này, còn ba ba ba hỏi thăm lão Lương nhà tôi có bị bệnh không, vừa nhìn đã thấy chẳng phải đồ tốt đẹp gì.”
Thầy Giả làm việc cẩn thận, còn dùng giấy nhám mài nhẵn hai lần từ trong ra ngoài, “Nếu cô không cần dùng gấp thì về quét thêm một lớp sơn đen lên.”
Ông còn hỏi cô: “Rốt cuộc cái này là cái thứ quái gì vậy? Không giống gậy gộc, cũng chẳng giống cái cào ngứa.”
“Dùng để mát-xa ạ.” Nghiêm Tuyết kiểm tra thấy không có vấn đề gì, bèn đưa tiền theo giá đã định trước đó.
Thầy Giả nhận tiền, vẫn tò mò nhìn thêm vài lần, “Cái thứ này dùng để mát-xa ư? Gần đây sao ai cũng chuộng mấy món đồ lạ hoắc, cổ quái vậy nhỉ?”
Nghiêm Tuyết đoán ông đang nhắc tới đôi giày patin trượt băng, cô đã thấy số giày thầy Giả làm một nửa đã được lấy đi rồi, chắc là chẳng mấy chốc nông trường sẽ rộ lên phong trào này thôi.
Món đồ mát-xa vừa nhận được, cô cũng không định về sơn đen làm gì, thứ nhất là không cần thiết, thứ hai là sơn đen không chỉ có mùi mà còn không tốt cho sức khỏe. Cô cầm thẳng nó đi đến nhà họ Lưu.
Cô đến thật đúng lúc, ông cụ Lưu vừa hay đang ở nhà, đang cho chó ăn trong sân, thấy cô còn cười một cái, “Đến rồi đấy à.”
“Chào ông Lưu ạ.” Nghiêm Tuyết cười chào hỏi, “Vừa lúc ông ở nhà, cháu mang đến cho ông một món đồ.” Cô lắc lắc cái máy mát-xa cầm trong tay.
“Cháu nói cái thứ này à?” Ông cụ Lưu đã biết chuyện cô đưa giày patin cho Lưu Xuân Thải, chắp tay sau lưng đi lại xem xét.
“Là cái máy mát-xa ạ.” Nghiêm Tuyết thúc giục ông vào nhà, “Ông thử xem, đảm bảo ấn rất thoải mái, không thoải mái cháu đền cho ông.”
“Cháu không phải muốn bán cho ông đấy chứ? Còn đền với bồi.”
Ông cụ nghiêm mặt hỏi một câu, nhưng vẫn bị cô thúc giục đi vào, ngồi xuống mép giường đất.
Thứ Nghiêm Tuyết nhờ thầy Giả làm thật ra không phức tạp, chỉ là một cái máy mát-xa hình dạng cá heo. Chỉ là không làm ra hiệu ứng rung được, chỉ lắp mấy viên bi lăn bên trong.
Ông cụ để cô cầm lăn vài cái, lập tức cảm nhận được sự khác biệt, liền tự mình cầm lấy lăn tiếp.
Hoàng Phượng Anh đứng một bên nhìn, “Tiểu Nghiêm, thứ này hay thật đấy, chẳng phải bố hay kêu đau sau vai à? Tự mình với không tới, người khác ấn hộ thì lại không cho, cái này đúng là chỉ lăn thôi mà.”
Ông cụ Lưu nghiêm mặt không nói gì, một lúc lâu sau mới buông một câu, “Quần áo hơi dày.”
“Dày thì tối về phòng cởi áo bông ra ấn là được.” Hoàng Phượng Anh bật cười, rồi lại hỏi Nghiêm Tuyết: “Cái này cũng là trước kia cháu từng thấy qua à?”
Nghiêm Tuyết đương nhiên chỉ có thể nói là, “Cháu thấy ông Lưu cứ hay đấm vai, đặc biệt là bên vai vác súng ấy, nên nghĩ trước kia có thấy người ta dùng cái này, tìm thầy Giả làm thử xem sao.”
Cô lại cười nói: “Mọi người cũng đừng khách sáo với cháu, nhà mình giúp chúng cháu nhiều việc rồi, còn chia cho chúng cháu không ít con mồi nữa.”
“Cháu đưa tiền đàng hoàng mà, nói nghe cứ như lấy không vậy.” Hoàng Phượng Anh cười mắng yêu cô, “Nói đi nói lại thì vẫn là cháu có lòng nghĩ đến chúng ta thôi.”
Ông cụ Lưu nãy giờ vẫn im lặng không chen vào lời nào, chờ hai người nói xong, đột nhiên hỏi Nghiêm Tuyết: “Qua hai hôm nữa tuyết rơi, ta còn lên núi đặt bẫy, cháu có muốn đi không?”
“Cháu á?” Vẻ mặt Nghiêm Tuyết không giấu nổi sự kinh ngạc.
Ngay cả Hoàng Phượng Anh cũng có chút bất ngờ, nông trường này không phải không có ai coi trọng tay nghề này của ông cụ, mang quà cáp đến xin học, nhưng ông cụ đều từ chối hết, vậy mà lại chủ động đề nghị dẫn theo Nghiêm Tuyết.
Ông cụ Lưu nhìn trúng chính là sự ngạc nhiên này của Nghiêm Tuyết, ít nhất cô chỉ nghĩ đến việc cái máy mát-xa này thích hợp cho ông dùng, chứ không có mục đích nào khác.
Ông cụ vừa ấn vai, vừa liếc nhìn Nghiêm Tuyết, “Lần trước lên núi hái thông, cháu chẳng phải hỏi ta không ít chuyện đi săn đấy sao?”
Nghiêm Tuyết đúng là có hỏi thật, thứ nhất là lúc đó ông cụ đang đeo súng trên vai, cô thực sự tò mò; thứ hai là tất cả mọi cách kiếm tiền ở nông trường cô đều muốn nghe ngóng, vạn nhất lại có cái cô dùng được thì sao.
Ông cụ buông máy mát-xa xuống, “Muốn đi thì về chuẩn bị đồ đạc, định ngày xong ta gọi cháu.”
Đây đúng là một niềm vui ngoài ý muốn, vốn dĩ tổ đội người nhà công nhân không làm việc, Nghiêm Tuyết cũng chẳng có gì để làm, lên núi học cách đặt bẫy, dù không thể bán lấy tiền thì sau này ít nhất cũng có cái để tìm thức ăn ngon.
Cô trở về chuẩn bị theo yêu cầu của ông cụ Lưu gồm: dây thép mảnh và dây thừng mảnh, rồi bình giữ nhiệt, lương khô cùng bộ dụng cụ dùng lần trước đi bắn quả thông.
Ông cụ kiên nhẫn đợi mấy ngày, chờ nông trường đổ một trận tuyết mỏng, mới thông báo cho Nghiêm Tuyết xuất phát, đi cùng còn có Hoàng Phượng Anh giúp ông cụ cõng dụng cụ, “Mấy đứa nhỏ đều đi học cả rồi, thím bảo chúng nó giữa trưa tự mang cơm, thím cũng đi theo ra ngoài phụ ông cụ một tay.”
Cái gọi là "đặt bẫy", kỳ thật chính là giăng bẫy ở những nơi con mồi thường xuyên đi qua, chủ yếu dùng các loại dây thừng thòng lọng và dây thép làm bẫy.
Tục ngữ có câu: “Thỏ chạy quanh sườn núi, đổi tới đổi lui cũng về hang ổ.” Câu này ý chỉ một tập tính của động vật hoang dã, tức là chúng cảm thấy con đường nào an toàn thì sẽ đi mãi con đường đó.
Trên những con đường động vật thường đi tự nhiên sẽ để lại dấu vết, đặc biệt là vào mùa đông khi tuyết vừa rơi, những thợ săn có kinh nghiệm vừa nhìn là biết ngay đó là dấu chân của loài động vật gì, và được để lại từ bao lâu trước.
Nếu là mùa hè thì sẽ phiền phức hơn nhiều, chủ yếu không phải xem dấu chân, mà là xem phân trên mặt đất, dấu răng trên cỏ cây, và chỗ nào cỏ bị giẫm nằm bẹp xuống hoặc bị căng ra.
Vào núi không lâu, ông cụ Lưu liền phát hiện dấu vết của thỏ hoang, gọi Hoàng Phượng Anh: “Dây thép.”
Hoàng Phượng Anh vội vàng lấy từ trong ba lô ra, đưa qua.
Ông cụ nhận lấy, một tay mượn dùng các cành cây gần đó để uốn sợi dây thép thành hình tròn, làm thành cái khóa móng heo (bẫy thòng lọng), đặt ở giữa đường đi của con thỏ, một mặt giảng giải cho Nghiêm Tuyết cách phân biệt dấu chân thỏ.
Ở đây còn có rất nhiều kiến thức, chủ yếu là phải căn cứ vào lớn nhỏ của dấu chân để phán đoán hình thể con thỏ, từ đó xác định độ cao và kích thước của bẫy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)