"Chỉ tiếc là, ta vẫn đến quá muộn."
"Bức thư mời Ngụy Hoàn đến Du Thành nhập học và bức thư báo tin ta sẽ dẫn binh đến đón được gửi đi trước sau không bao lâu. Thế nhưng, bức thư thứ hai có lẽ đã gặp trục trặc giữa đường nên không được giao đến đúng hẹn. Thúc phụ và thúc mẫu hoàn toàn không biết ta đang trên đường tới đón người. Lại thêm việc họ muốn nhanh chóng đưa Ngụy Hoàn đi để thoát khỏi sự quấy rối của bọn ác bá, nên trước khi ta đến, họ đã giao phó muội ấy cho người phu xe để đưa ra khỏi thành.
Ngụy Diên nở một nụ cười khổ, im lặng một lát rồi mới đáp: "Nói ra thì, ta và Ngụy Hoàn quả thực có chút duyên phận, bởi cảnh ngộ của hai người cũng chẳng khác nhau là mấy."
"Ta rời khỏi Du Thành chưa được bao lâu thì hoàng cung xảy ra biến cố, bạo loạn nổ ra khắp nơi. Đoạn đường ta đi cũng chẳng hề bình yên. Khi đến ngoài thành Phong Lịch, biết tin nơi này đã bị chiếm đóng, ta liền đi nghe ngóng tin tức của Ngụy gia, nào ngờ lại vô tình chạm trán với đám loạn quân đang chiếm giữ thành.
Bọn chúng thấy dung mạo của ta liền nảy sinh ác ý. Vài tên lính canh còn sót lại đã liều chết bảo vệ ta bỏ trốn. Trong lúc tháo chạy, ta tình cờ gặp được Vương thúc đang lập bia mộ cho Ngụy Hoàn bên bờ sông. Nhìn thấy cái tên khắc trên bia, lòng ta chấn động mạnh. Ta vội vã xuống ngựa dò hỏi, rồi dùng những bức thư trong tay nải của Ngụy Hoàn để nhận mặt nhau, lúc bấy giờ ta mới biết được bi kịch của muội ấy."
"Trong lòng ta vô cùng bi thương và xót xa, nhưng bản thân lại lực bất tòng tâm, đành phải quay về Du Thành. Nào ngờ, đúng lúc này ta lại nghe được một hung tin. Chỉ nửa tháng sau khi ta rời đi, phiên vương đã phát động binh biến. Phụ thân và mẫu thân kiên quyết không đầu hàng, cả hai đều tử trận, Du Thành thất thủ."
Lục Hoài bỗng nhớ lại.
Quả thực, không lâu sau khi cung biến xảy ra, phía Đông đã nổ ra một cuộc binh biến khiến vài tòa thành bị thất thủ. Phải đến mấy tháng sau, khi Toan Nghê vương rảnh tay mới có thể đem quân đến trấn áp.
"Lúc bấy giờ, những binh lính đi theo bảo vệ ta đã chết không còn một ai. Chỉ dựa vào sức lực của một mình ta, dù thế nào cũng không thể quay về Du Thành được nữa. Thấy vậy, Vương thúc bèn khuyên ta chi bằng cùng ông ấy trốn lên phía Bắc. Ông ấy bảo rằng ở thành Phong Hoài vừa xuất hiện một vị thiếu niên anh hào, lại mang trong mình huyết mạch hoàng thất. Nếu đến thành Phong Hoài, may ra còn có con đường sống. Hơn nữa, khoảng cách từ Phong Lịch đến Phong Hoài lại gần hơn rất nhiều so với việc đi đến Đông Cảnh."
Ngụy Diên tiếp tục: "Ta cũng biết đó là sự lựa chọn tốt nhất lúc bấy giờ. Còn về lý do tại sao ta lại dùng thân phận của Ngụy Hoàn..."
Nàng ngước mắt nhìn Lục Hoài, khóe môi thoáng qua một nụ cười cay đắng: "Đúng là ý trời trêu ngươi. Gần như cùng lúc đó, Toan Nghê vương ở Đông Cảnh nổi danh chỉ sau một trận chiến. Đều là huyết mạch hoàng thất, giữa ngài ấy và Vương thượng ắt hẳn sẽ xảy ra một trận tranh hùng. Khi ta đến thành Phong Hoài, những lời đồn đại so sánh giữa Vương thượng và Toan Nghê vương đã lan truyền khắp nơi. Mà những năm trước, Toan Nghê vương từng đến tư thục nhà ta để nhập học, sống ngay sát vách nhà ta, thậm chí còn là đồng môn ba năm với huynh trưởng ta. Đây vốn chẳng phải bí mật gì. Thử hỏi, nếu lúc đó ta khai báo thân phận thật sự, liệu Vương thượng có dung túng cho ta không?"
"Nhưng ta bắt buộc phải sống sót."
"Vì thế, ta đã cầu xin Vương thúc che giấu thân phận giúp mình. Mặc dù lúc đó, ngoại trừ Vương thúc ra thì trên đời này chẳng còn ai biết đến nhi nữ Ngụy Hoàn của Ngụy gia ở Phong Lịch nữa, nhưng cái tên Ngụy Diêu ở Du Thành lại được rất nhiều người biết đến. Do đó, ta không thể tiếp tục dùng cái tên Ngụy Diêu được nữa. Trùng hợp thay, tiểu tự của ta lại đồng âm với Ngụy Hoàn, nên ta bèn đổi tên thành Ngụy Diên. Những bá tánh đi cùng đường tị nạn chưa từng gặp ta, tự nhiên ta nói mình là ai thì họ liền tin là thế."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)