Lời Ngụy Diên vừa dứt, bầu không khí xung quanh lập tức chìm vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc.
Lục Hoài hít một hơi thật sâu, nặng nề nhắm nghiền hai mắt lại. Lư Kiên cứng đờ người ngay tại chỗ, như bị điểm huyệt. Bàn tay đang nắm chuôi đao của Ngụy Nhất chợt siết chặt, ánh mắt bàng hoàng nhìn chằm chằm Ngụy Diên. Thầy trò Mai Tung cũng đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt ẩn chứa muôn vàn cảm xúc phức tạp. Chỉ duy nhất khóe môi Bùi Dữu là khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý.
"Cô nương..."
Tuyết Nhạn là người đầu tiên hoàn hồn. Nàng ấy ngơ ngác nhìn Ngụy Diên, lẩm bẩm gọi một tiếng, nhưng rồi lại chẳng biết phải nói gì tiếp theo.
Tuyết Nhạn vốn là người được Lục Hoài đích thân ban cho Ngụy Diên sau khi nàng đến Phong Hoài thành. Nàng ấy xuất thân từ tiêu cục, từ nhỏ đã rèn luyện võ nghệ. Sau khi gia đình gặp biến cố, nàng ấy lưu lạc đến Phong Hoài thành kiếm sống. Lục Hoài tuy mến tài võ nghệ của nàng ấy, nhưng trong quân trước nay chưa từng có tiền lệ cho nữ tử tòng quân. Đang lúc hắn còn đang cân nhắc xem nên an bài nàng ấy thế nào, thì Ngụy Diên xuất hiện.
Ngụy Diên thương xót cho hoàn cảnh của Tuyết Nhạn nên không bắt nàng ấy ký khế ước bán thân. Không những vậy, sau này nàng còn có ý bồi dưỡng, tạo cơ hội cho Tuyết Nhạn ra trận. Những năm qua, Tuyết Nhạn cũng đã lập được không ít chiến công trong quân. Nếu không vì thân phận nữ nhi, e rằng nàng ấy đã sớm được phong tước vị rồi. Cũng chính nhờ vậy, Tuyết Nhạn giành được sự tán thưởng của không ít tướng sĩ, dễ dàng hòa nhập cùng mọi người.
Tuyết Nhạn luôn ghi nhớ ân tình của Ngụy Diên. Những năm qua, nàng ấy luôn tận tâm tận lực, việc gì cũng đặt Ngụy Diên lên hàng đầu, đối với nàng vô cùng tín nhiệm. Không ít lần Ngụy Diên gặp phải thích khách, đều nhờ Tuyết Nhạn liều mình cứu mạng.
Ngụy Diên mang theo vẻ mặt áy náy nhìn Tuyết Nhạn, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, ta không cố ý giấu ngươi."
Tuyết Nhạn vội vàng lắc đầu. Rất nhanh, nàng ấy liền lên tiếng: "Cho dù cô nương có là con gái của Thành chủ Du Thành đời trước thì đã sao! Những năm qua, cô nương tận tâm tận lực vì Vương thượng thế nào, mọi người đều nhìn thấy rõ. Chẳng qua chỉ là một cái thân phận thôi mà, có gì quan trọng đâu!"
Bùi Dữu cười khẩy: "Nha hoàn nhà ngươi đúng là biết bảo vệ chủ nhân đấy. Trừ phi ngươi cũng..."
"Đủ rồi!" Ngụy Diên lên tiếng ngắt lời Bùi Dữu, lạnh lùng nói: "Tuyết Nhạn là do Vương thượng đích thân ban cho ta sau khi ta đến Phủ Thành chủ. Nàng ấy hoàn toàn không biết gì cả, cớ sao phải liên lụy người vô tội."
Nói xong, nàng quay sang nhìn Lục Hoài, bình thản nói: "Chuyện này, ta có thể giải thích."
Bùi Dữu vừa định nổi đóa, đã bị Lục Hoài giơ tay ngăn lại.
"Được, nàng nói đi."
Bùi Dữu tức giận bất bình, hung hăng trừng mắt nhìn Ngụy Diên. Đã đến nước này rồi mà Lục Hoài vẫn còn muốn bao che cho nàng! Hắn ta muốn xem xem, hôm nay Ngụy Diên còn có thể giảo biện thế nào!
Ngày thường, Lục Hoài luôn lo lắng cho đôi chân của nàng nhất. Vì vậy, hắn lập tức nhận ra sự khác thường, theo thói quen định bước tới, nhưng cuối cùng lại kìm nén xuống, đứng yên tại chỗ.
Tuyết Nhạn cũng phát hiện ra điều đó. Nàng ấy thì chẳng có nhiều kiêng dè như vậy, liền đưa tay đỡ Ngụy Diên ngồi xuống, lên tiếng: "Bệnh cũ ở chân của cô nương lại tái phát rồi, xin Vương thượng cho phép cô nương được ngồi xuống rồi từ từ nói."
Miệng tuy nói lời thỉnh cầu, nhưng thực chất nàng ấy căn bản chẳng hề đợi Lục Hoài đồng ý.
Lục Hoài cũng chẳng hề để tâm đến sự vô lễ ấy. Thế nhưng, làm gì có đạo lý Ngụy Diên ngồi còn hắn lại đứng, nên hắn bèn đưa tay ra hiệu cho người hầu mang ghế đến để mình cùng ngồi xuống.
Xưa nay, Lục Hoài đối xử với Ngụy Diên luôn vô cùng chu đáo, hắn chưa bao giờ muốn nàng phải chịu bất kỳ lời đàm tiếu nào từ người ngoài.
Về phần Ngụy Diên, nàng cũng chẳng bao giờ tỏ ra kiểu cách trong những chuyện thế này. Thấy Lục Hoài đã ngồi xuống, nàng mới tiếp tục câu chuyện:
"Bởi vì chi họ Ngụy ở Phong Lịch thế hệ này không qua lại với nhà chúng ta, nên họ không biết tên ta để kiêng húy. Thật tình cờ, tiểu tự (tên gọi ở nhà) của vị tộc muội kia lại đồng âm với ta, muội ấy tên là Ngụy Hoàn. Ngụy Hoàn muội muội dung mạo xuất chúng, vô tình thu hút sự dòm ngó của những kẻ rắp tâm bất lương. Trong khi đó, thúc phụ và thúc mẫu ở Phong Lịch lại thấp cổ bé họng, lo sợ không bảo vệ nổi con gái nên mới nhớ đến chủ gia trong tộc.
Dù đã cách mấy đời, cùng lắm chỉ được xem là chi thứ, nhưng suy cho cùng vẫn chung một dòng máu tổ tiên. Giữa thời buổi loạn lạc, người thân có thể liên lạc được vốn dĩ chẳng còn bao nhiêu, giúp được gì thì giúp. Chính vì vậy, sau khi nhận được thư, phụ thân đã bàn bạc với mẫu thân rồi quyết định nhận lời giúp đỡ. Rất nhanh sau đó, mẫu thân đã nhắm được vài vị lang quân, nhưng nhất thời chưa thể đưa ra quyết định.
Thấy vậy, ta bèn đề nghị chi bằng mời Ngụy Hoàn đích thân đến xem mắt. Mẫu thân liền gửi thư đến Phong Lịch, lấy cớ đón Ngụy Hoàn đến Du Thành nhập học để sắp xếp chuyện xem mắt. Vốn dĩ, nhà ta dự tính nếu Ngụy Hoàn gả vào Du Thành, thì nhân cơ hội này sẽ đón cả thúc phụ và thúc mẫu đến đây để tiện bề chiếu cố lẫn nhau."
Ngụy Diên chầm chậm kể tiếp: "Thế nhưng, lúc bấy giờ thế cục đã bắt đầu bất ổn. Ta biết năng lực của Ngụy gia ở Phong Lịch có hạn, e rằng họ không thể đưa Ngụy Hoàn đến Du Thành một cách an toàn. Do đó, ta đã bàn với phụ thân, đích thân dẫn theo binh lính đến Phong Lịch để đón muội ấy."
Nói đến đây, Ngụy Diên khẽ ngừng lại một nhịp rồi mới nói tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)