Bức thư không rõ nguồn gốc kia là do bọn bắt cóc gửi tới.
Nhưng không phải để đòi tiền chuộc từ Xuân Hỉ, mà là yêu cầu nàng tối nay phải một mình rời thành trước khi cổng thành đóng lại.
Đến lúc đó sẽ có người ở ngoài thành tiếp ứng nàng, nhưng nếu nàng dám báo cho người khác biết, người tiếp ứng sẽ không xuất hiện, và sáng mai thi thể của Vương thị cùng Chính nhi sẽ bị phơi xác ngay trước cổng thành.
Gần đến hoàng hôn, một chiếc xe ngựa mang ký hiệu nhà họ Mộ dừng lại trước cổng thành.
Lính canh thành như thường lệ tiến lên kiểm tra, rèm xe vén lên, Ninh thị ngồi ngay ngắn bên trong.
Lính canh có chút nghi hoặc: “Trời sắp tối rồi, phu nhân ra khỏi thành lúc này để làm gì vậy?”
Ninh thị nhàn nhạt đáp: “Đêm qua con gái quá cố của ta báo mộng, nhờ ta giúp nó làm một việc.”
Nói là có việc cần làm, Ninh thị chẳng mang theo cả nha hoàn lẫn bà vú, chỉ dẫn theo một người đánh xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



