Xuân Hỉ một mực khẳng định mình đã bị trúng tà, không những không thể lo liệu được sinh nhật của Hầu gia họ Thanh Viễn, mà còn sẽ mang đến tai họa huyết quang cho người khác.
Nàng chẳng nhận lấy một đồng nào, vừa lẩm bẩm vừa rời đi.
Người nhà họ Thẩm cũng đành bó tay với nàng, chỉ còn biết dồn hết trách móc sang Thẩm Thanh Trì.
Ai mà chẳng biết Xuân Hỉ là cái tính khí chó má gì chứ, chính ngươi đề xuất để nàng lo liệu tiệc thọ cho cha mình, vậy mà lại không biết dỗ dành, vừa bước vào cửa đã nói người ta sắc mặt không tốt, ngươi làm thiếu phu nhân phủ Thái phó rồi thì đầu óc cũng vứt đi đâu mất rồi? Những ngày này Thẩm Thanh Trì được người nhà họ Thẩm tâng bốc hết lời, vốn dĩ nàng chỉ muốn tìm cớ để xem Xuân Hỉ bị chê cười, nào ngờ lại bị phản đòn, bị mắng cho một trận ra trò.
Thẩm Thanh Trì cho lui hết hạ nhân, dịu dàng mở lời: “Vừa rồi con đến phủ hầu gặp đại tẩu, mấy ngày nay đại ca tuy không ở kinh thành, nhưng đại tẩu giờ đã kết giao với Hằng Dương công chúa, cuộc sống rất sung túc, sắc mặt cũng tốt lắm.
Con đã nói rồi, đại tẩu vốn là người lạnh nhạt, gả cho đại ca xong thì ngay cả mẹ ruột cũng chẳng nhận, nhị thẩm, chi bằng người nên dừng tay thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

