Trước khi Chương Hoài Lễ thành danh từng dạy học ở Dương Châu, Cố Cửu Tư và Diệp Thế An từng là học sinh của ông ấy, chợt nghe tin ông ấy chết, đặc biệt là dưới phương thức như vậy, Cố Cửu Tư có chút chột dạ khó yên lòng. Dù cho không có chứng cứ rõ ràng gì, hắn vẫn nhịn không được nói: “Là Lạc Tử Thương?”
Diệp Thế An lắc đầu: “Khó nói.”
Mọi người rơi vào trầm mặc, mọi người đang sàng lọc tin tức này, một lúc sau, Liễu Ngọc Như nói: “Mọi người đừng nghĩ nữa, Diệp ca ca và Vận Nhi dưỡng thương quan trọng, muốn nói gì thì chúng ta về Vọng Đô từ từ nói.”
“Ngọc Như nói đúng.” Cố Cửu Tư nghe xong lời này thì vội nói, “Là ta suy nghĩ không chu toàn, ta tiễn Diệp huynh.”
Tình nghĩa của Diệp Thế An đã gửi xong, cũng không ép buộc nữa, Cố Cửu Tư nâng đỡ hắn, Liễu Ngọc Như Diệp Vận cùng nhau trở về phòng.
Diệp Vận đơn độc ở một gian phòng khác, Liễu Ngọc Như đỡ nàng vào phòng. Nàng luôn cứng đờ cơ thể, Liễu Ngọc Như phát hiện động tác của nàng nên cũng không nói gì, chờ vào phòng rồi, Liễu Ngọc Như đóng cửa trải giường cho nàng, giống như thời niên thiếu dặn dò nàng ta lúc đi Vọng Đô cần chú ý cái gì.
Trước kia các nàng là vậy, Diệp Vận có tính tình đại tiểu thư, sẽ không chú ý rất nhiều chuyện, đều là Liễu Ngọc Như chăm sóc nàng.
Trước đây nàng luôn cười tủm tỉm đồng ý, nhưng hiện giờ lại đứng bên cạnh Liễu Ngọc Như, nét mặt bình tĩnh đáp lời Liễu Ngọc Như, nhìn qua cực kỳ cung kính. Liễu Ngọc Như nói nói thì ngừng hăn, Diệp Vận nâng tầm mắt nhìn nàng, có chút mờ mịt nói: “Sao vậy?”
“Dù sao cũng không phải trước kia.” Diệp Vận cười cười, vẻ mặt mang theo sự chua xót, “Thân phận không giống nhau, người cũng không giống nhau.”
“Muội và ta lại trước sau giống nhau.”
Liễu Ngọc Như lên tiếng, nàng nâng tầm mắt nhìn về phía Diệp Vận, nghiêm túc nói: “Muội trước sau là bạn ta.”
Diệp Vận ngẩn người, một lúc sau, nàng cười khổ cúi đầu nói: “Ngọc Như, ta thật sự không ngờ tỷ sẽ nói với ta như vậy.”
Dứt lời, nàng thở dài: “Tỷ và Cố Cửu Tư ở bên nhau là chuyện tốt.”
“Sao nói như vậy?”
Liễu Ngọc Như có chút nghi hoặc, Diệp Vận ngồi xuống rót trà cho chính mình, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, bình thản nói: “Từ nhỏ hai ta đã chơi với nhau, sau khi người thiếp kia vào cửa nhà tỷ thì tỷ tâm tư nặng nề. Kỳ thật lòng ta biết tỷ cần ta giúp đỡ, cần Diệp gia giúp đỡ, con người tỷ đó, tính kế cũng thâm nhưng không đủ thẳng thắn. Mà ta cũng vì tính tình không tốt nên không có bạn bè gì, hai ta mới chơi với nhau vì nhu cầu của nhau mà thôi. Chỉ là làm bạn tốt lâu rồi thì có thêm vài phần chân thành, tỷ cứu ta, ta rất bất ngờ, hiện giờ tỷ đã là vợ của quan gia, mà ta thì,” Diệp Vận cười cười, nâng tầm mắt nói, “Đời này cũng cứ như vậy. Tỷ còn sẵn lòng nói với ta như vậy, ta rất cảm kích.”
“Tỷ gả cho hắn, cuối cùng cũng có vài phần dáng vẻ lúc nhỏ, ta cảm thấy một người có thể sống như dáng vẻ ban đầu của chính mình, hẳn là sống rất tốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)