Liễu Ngọc Như nghe nói như vậy thì không nói gì. Nàng ôm cổ hắn dựa vào vai hắn, khàn giọng lên tiếng: “Ta sẽ đối tốt với nàng.”
“Thật, ta sẽ đặc biệt, đặc biệt tốt với nàng.”
“Đời này ta sẽ đi cùng chàng, chàng rất tốt với ta, ta giao trái tim cho chàng, cũng giao mạng cho chàng. Chàng đối ta không tốt, ta cũng đi cùng chàng.” Nàng nói rất nghiêm túc.
Nàng không hứa hẹn chuyện mình không cho được.
Thích hay không thích đối với nàng mà nói có chút không hợp lý, nàng chỉ có thể hứa hẹn chuyện nàng có thể làm được, nàng không nhất định đồng ý được yêu cầu toàn tâm toàn ý cho đi tất cả của Cố Cửu Tư, nhưng tiền của nàng, mạng của nàng, sự săn sóc của nàng, thời gian của nàng, cái nàng có thể có, nàng sẽ sẵn sàng móc ra cho hắn.
Cố Cửu Tư nghe xong lời này thì cười, hắn hít sâu một hơi, đột nhiên có vài phần khó chịu, khó chịu này cũng không phải vì chính mình, mà là đau lòng vì người trước mặt.
Hắn ôm nàng hít sâu một hơi, bất đắc dĩ nói: “Cô nương ngốc.”
Nàng luôn cảm thấy chính mình làm không tốt không đủ nhiều, người khác cho nàng năm phần, nàng muốn trả lại mười phần. Chẳng sợ người khác có hại nửa phần, hay sợ đối phương tổn thất nửa điểm, lại chưa từng so đo bản thân trả giá bao nhiêu.
Hắn từng gặp biết bao cô nương lớn lên trong ngàn kiều vạn sủng, luôn mồm nói yêu, nói đối xử tốt với ngươi, lại luôn nhớ tới hôm nay tự làm bữa cơm cho ngươi, ngày mai tự chén canh cho ngươi.
Nàng trước nay không nhớ bản thân đã làm gì, chỉ vĩnh viễn nghĩ bản thân làm không tốt không đủ nhiều.
Hắn ôm chặt nàng, đột nhiên có vài phần tự ghét bản thân, hắn đau lòng lại chua xót, khàn giọng nói: “Là ta không tốt, là ta nghĩ quá ít, không thông cảm cho ngươi. Ta quá khinh cuồng cũng không đủ trầm ổn, chưa cho đủ bình yên ngươi muốn, ngươi mệt ta còn muốn cãi nhau với ngươi. Ngươi sợ ta còn buộc ngươi đáp lại.”
Dứt lời, hắn buông nàng ra nhìn nàng, cười khổ nói: “Người trượng phu như ta, thật quá kỳ cục.”
Cố Cửu Tư nghe lời này cũng không tranh cãi với nàng, hắn ôn nhu nói: “Không sao, sau này hai ta đều sửa là tốt rồi. Phu thê đâu phải lúc nào cũng hòa thuận, chúng ta còn trẻ, sau này ta không vui vẻ, ta sẽ nói với nàng, nàng có sợ cái gì, nàng sẽ nói với ta. Nàng rõ chưa, Ngọc Như,” Cố Cửu Tư nâng tầm mắt nhìn nàng, cười thành tiếng, “Ta cũng không biết thế nào nữa, ban đầu ta còn đau khổ trong lòng, nhưng giờ phút này không biết vì sao ta vui vẻ như vậy, rất thích. Ta thấy nàng vì ta mà khóc, nàng nói ra lời nói trong lòng nàng, lòng ta mới rõ ràng cảm giác cuộc sống này của chúng ta, xem như sẽ tiếp tục được rồi.”
“Trước đây ta luôn cảm thấy nàng ở quá xa, ta chạm vào khoảng không, muốn đối xử tốt với nàng, lại luôn cảm thấy không đủ. Hiện giờ ta đã biết ta có thể đối xử tốt với nàng như thế nào,” Cố Cửu Tư nắm tay nàng, nét mặt tràn đầy vui vẻ, “Ta đã biết, Ngọc Như nhà ta biết khóc biết mệt biết mềm yếu biết bi thương, lúc này ta có thể chống đỡ cho nàng, để nàng dựa vào. Nàng muốn bay lên trời, ta sẽ đứng nhìn. Nếu nàng muốn rơi xuống đất, ta sẽ đón lấy. Ta đã có thể vì nàng làm chút gì đó, lòng ta cũng coi như thoả mãn.”
“Chàng luôn đối xử với ta rất tốt.” Liễu Ngọc Như chậm rãi ổn định cảm xúc, nàng cúi đầu, ôn nhu nói: “Rất tốt rất tốt.”
Cố Cửu Tư cười thành tiếng: “Nàng và ta khen tới khen lui, cũng chỉ có vài câu như tốt, rất tốt, cực kỳ tốt.”
Liễu Ngọc Như thấy hắn trêu ghẹo thì đỏ mặt, Cố Cửu Tư đứng dậy, kéo nàng nói: “Được rồi, chúng ta chưa ăn cơm nữa, rửa mặt đi rồi ăn cơm, chúng ta bàn chính sự.”
Liễu Ngọc Như nghe xong lời này thì gật đầu, nàng tựa như muốn nói gì đó, sau đó ngẩng đầu thấy Cố Cửu Tư lại nghẹn trong miệng, nàng nở nụ cười. Cố Cửu Tư nhìn nàng với ánh mắt kỳ lạ: “Nàng cười cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


