Liễu Ngọc Như ra lệnh cho Thẩm Minh, Thẩm Minh liền đi tra xét.
Mà Liễu Ngọc Như cũng không có bao nhiêu thời gian để trì hoãn, nàng nắm rõ tình huống toàn bộ Dương Châu thì lặp lại trò cũ, bắt đầu giá cao thu lương, xào cao giá cả lương thực. Nàng để thủ hạ ngụy trang thành vài đám người ở trong thành Dương Châu khắp nơi dò hỏi giá lương thực, sau đó đồn giá lương thực tăng cao, vì thế chưa được mấy ngày, giá lương thực nhanh chóng tăng lên.
Mới tới Dương Châu mấy ngày nay, Ấn Hồng luôn cực kỳ lo lắng, nàng trong lòng trước sau lo sợ, chờ đến sự việc giống như ổn định, nàng mới thả lỏng nói với Liễu Ngọc Như: “May là tất cả đều thuận lợi, mấy hôm trước ta lo gần chết. Chúng ta vốn tính toán mua ba mươi vạn thạch lương thực cũng không thiếu bao nhiêu, cô gia sẽ nghĩ cách giải quyết, vậy mà người nhất định phải mạo hiểm như vậy cũng không biết là cầu cái gì?”
“Ta ở nơi khác ngươi không cảm thấy mạo hiểm,” Liễu Ngọc Như ngẩng đầu cười cười, “Sao tới Dương Châu liền cảm thấy mạo hiểm?”
“Chỗ khác có thể giống Dương Châu sao?”
Ấn Hồng đúng lý hợp tình nói: “Vương Thiện Tuyền ngoan độc lắm.”
Liễu Ngọc Như nhìn chính mình trong gương, ngữ khí bình thản: “Đánh giặc so vũ lực, trên thực tế đánh tới đánh lui không phải tiền sao? Nếu ta có thể bóc một lớp da của Dương Châu, sau này Dương Châu sẽ an ổn rất nhiều, không để U Châu thêm phiền.”
Ấn Hồng ngẩn người, nàng không nghĩ tới Liễu Ngọc Như còn có ý nghĩ như vậy, nàng thật cẩn thận nói: “Phu nhân, kỳ thật đây đều là chuyện của đàn ông. Người không cần quản nhiều.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


