Cố Cửu Tư nói tới nói lui, cuối cùng thời điểm thương đội trở về vẫn thành thật giao một phong thư qua đó.
Bức thư kia cực kỳ dày, đặt trong tay nặng trĩu, khi giao trong tay thương đội, tất cả mọi người đều cười, Cố Cửu Tư xụ mặt, đối mặt với nụ cười ý vị thâm trường của mọi người, hắn đã quen rồi.
Khi Liễu Ngọc Như nhận được tin là lúc vừa rời khỏi châu phủ Thanh Châu, đang đi xuống một thành thị. Thanh Châu dồi dào hơn Thương Châu nhiều, ba mươi vạn gánh lương thực, nàng đã rút đủ mười lăm vạn.
Nàng chẳng qua là một bà chủ muốn mở chi nhánh cửa hàng son phấn, ai cũng không thể tưởng được người làm giá cả lên xuống ở hai châu Thanh Thương sẽ có quan hệ gì với tiểu cô nương khi nói chuyện cười ôn nhu, thậm chí mang theo vài phần xấu hổ.
Mọi người đều chú ý U Châu và việc Lương Vương chiếm cứ. Sau khi Phạm Hiên dẫn người tấn công Lương Vương, Tịnh Châu và Lương Châu cũng ít có động tác xuất binh quấy rầy. Nhưng Lương Vương sớm có đối sách, nhất thời không tấn công xuống dưới, vì thế hai bên giằng co, Lương Vương lấy mệnh lệnh của hoàng đế hạ “Lệnh Thảo Tặc” với Phạm Hiên, mà Phạm Hiên dứt khoát viết một thiên “Văn Phạt Lương Tặc”.
Thiên hịch văn này không văn chương lai láng nhưng đối trận tinh tế, đại khí hào hùng, dùng từ bén nhọn thậm chí có chút khắc nghiệt, nghe đồn Lương Vương nhìn thấy còn phun ra búng máu trong đại điện. Cũng không biết là vì tức giận hay là gấp gáp.
Mọi người chú ý những việc này để Liễu Ngọc Như có không gian phát huy. Vì thế Liễu Ngọc Như đêm nào cũng bận đến tối khuya.
Ngày Liễu Ngọc Như nhận được tin, nàng đi một ngày đường nên có chút mỏi mệt, đầu óc ong ong, cái gì cũng không kịp nghĩ ngồi trên giường xem thư của Cố Cửu Tư gửi cho nàng.
Thư lần này không có ngả ngớn như lần trước mà trầm ổn hơn rất nhiều.
Đầu tiên hắn nói cho nàng biết thiên hịch văn lần này là《 Văn Phạt Lương Tặc 》 là do hắn viết, nói hắn có đọc sách đàng hoàng, bảo nàng không cần lo lắng.
Sau đó hắn viết chuyện trong nhà, viết Tô Uyển như thế nào, Giang Nhu như thế nào, viết cửa hàng nàng, thậm chí viết Chu Diệp và Tần Uyển Chi.
Hắn viết Vọng Đô đang cải cách, nói hắn chỉnh đốn du côn trong thành như thế nào, an trí lưu dân. Hắn nói khai khẩn rất nhiều đất hoang để những lưu dân đó ở đó trồng trọt. Ai cũng có thể nhận đất, năm thứ nhất nộp bảy phần sản lương, sau đó giảm dần qua từng năm, chờ đến năm thứ mười, tất cả sẽ thuộc về bọn họ. Mà tiền mua gạo thóc và sinh hoạt năm thứ nhất của lưu dân trích từ tiền của nợ U Châu, chờ sang năm bọn họ bắt đầu nộp lương thực chính là khi nợ U Châu thu vào. Hắn nói hắn tính hết rồi, cứ như vậy, tiền lãi nợ U Châu hoàn toàn trả được.
Hắn nói rất nhiều, phần lớn là chính sự của hắn. Hắn còn nói một ít chi tiết, hắn nói hắn tự đi theo những nông dân kia khai hoang, thời điểm cầm cuốc bị mọi người chê cười.
Nói thì ra trong bùn trồng lúa có đĩa, bò lên chân hắn còn hút máu, dọa hắn sợ hoảng hồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
