Liễu Ngọc Như nghe lời này thì sững sờ tại chỗ.
Cố Cửu Tư thấy nàng sửng sốt thì cho rằng nàng nhớ tới chuyện cũ, hắn vươn tay ôm nàng vào trong ngực, từ sau lưng ôm nàng nói: “Ngọc Như, nàng đừng đau khổ.”
Hắn nói: “Chúng ta vẫn sẽ về lại.”
“Ta có gì phải khổ sở?”
Cố Cửu Tư nghe xong, hắn ôm Liễu Ngọc Như thấp giọng nói: “Bất luận như thế nào, ta đều phải đi về.”
Dứt lời, hắn không tự chủ buộc chặt tay: “Sớm muộn gì cũng có một ngày ta phải về tự tay đâm tên cẩu tặc Vương Thiện Tuyền kia.”
Liễu Ngọc Như nghe thấy phẫn hận trong giọng nói của Cố Cửu Tư.
Nàng không nói chuyện, chỉ xoay người sang chỗ khác ôm lấy người phía sau, trấn an nói: “Cửu Tư, sớm muộn gì sẽ có một ngày đó.”
Cố Cửu Tư đáp lời, hắn rất hưởng thụ cảm giác Liễu Ngọc Như chủ động ôm hắn.
Vì thế hắn không nói gì cả, chỉ ngồi xổm xuống dựa vào Liễu Ngọc Như cảm thụ an hòa này.
Liễu Ngọc Như giơ tay vuốt tóc người trước mặt, dò hỏi: “Chàng hiện giờ làm quan ở Vọng Đô cũng không cần tự mình đi làm những việc này, hơn nữa chàng chưa từng buôn bán, bản thân đi cũng không thích hợp, chuyện thương đội này, chàng đã tìm được người chưa?”
“Ta có kế hoạch sơ lược rồi.” Cố Cửu Tư thở dài, “Ta còn suy nghĩ người được chọn, chuẩn bị hôn sự của Chu đại ca trước, còn ba tháng mới đến cuối năm, chúng ta chậm rãi nghĩ cách.”
Liễu Ngọc Như hơi mất hồn đáp lại.
Ngày thứ hai đi cửa hàng, Liễu Ngọc Như gảy bàn tính ở trong phòng, suy nghĩ một hồi, nàng kêu Vân Vân lại đây: “Gần đây ngươi có tính qua người chủ yếu từ đâu tới đây mua không?”
“Kỳ thật chủ yếu đều là thủ phủ các châu.” Vân Vân đáp lời, “Tới nhiều nhất là Thanh Châu, Thương Châu, Dương Châu cùng người của Tư Châu, phần lớn người đều tới từ châu phủ, mua hàng hóa bán lẻ ra dùng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



