Đối với chuyện Liễu Ngọc Như trầm mê kiếm tiền, Cố Cửu Tư cũng bất lực.
Cố Cửu Tư ngủ một đêm, sáng sớm tỉnh lại hơi ai oán nhìn thoáng qua Liễu Ngọc Như đang ngủ bên cạnh, cân nhắc nửa ngày rốt cuộc tổng kết.
Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, tùy duyên tùy lúc là tốt nhất. Tóm lại người đã là của hắn, hắn cũng không vội thêm nửa khắc làm gì.
“Bồi dưỡng tình cảm.”
Cố Cửu Tư trả lời nghiêm túc, Liễu Ngọc Như bị chọc cười, nàng giơ tay chắn mặt Cố Cửu Tư đang cọ vào, cười nói: “Nào có ai bồi dưỡng tình cảm như vậy?”
“Vậy như thế nào?”
“Tất nhiên là trước khóm hoa dưới ánh trăng, trước miếu Nguyệt Lão thề non hẹn biển, hứa với nhau cả đời.”
Giọng nói của Thẩm Minh bay từ bên ngoài vào, Cố Cửu Tư và Liễu Ngọc Như cùng nhìn qua đó, Thẩm Minh nghiêng người dựa vào cửa, ôm đao trong tay kéo dài âm thanh nói: “Cố đại nhân, có người tìm người.”
“Tìm gì mà tìm,” Cố Cửu Tư xụ mặt, “Ngươi cút ra ngoài cho ta, đuổi người ra ngoài cho ta.”
“Được.”
Thẩm Minh đồng ý quay đầu đi đuổi người, Cố Cửu Tư gọi lại: “Đợi đã,” dứt lời, Cố Cửu Tư thả Liễu Ngọc Như ra, ho nhẹ một tiếng nói, “Ai tới?”
“À, hình như là Phạm Hiên.”
Dứt lời, Thẩm Minh xoay người nói: “Ta đi đuổi người.”
“Đợi đã!” Cố Cửu Tư vội vàng gọi lại hắn, Thẩm Minh không ngừng bước, Cố Cửu Tư vội vã nói, “Ngươi đứng lại đó cho ta! Đừng mạo phạm Phạm đại nhân!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

