Tiền của Triệu gia hoàn chỉnh đưa tới, chuyện này làm xong thì toàn bộ phú thương Vọng Đô đều nơm nớp lo sợ.
Sóng ngầm tại Vọng Đô dâng trào, tất cả mọi người làm công tác chuẩn bị, vừa kiểm kê bạc trắng vừa liên lạc khắp nơi.
Mỗi ngày Hổ Tử giao lộ tuyến hành động của đám phú thương cho Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư âm thầm cho Hổ Tử tiền, hiện giờ Hổ Tử gần như là thủ lĩnh toàn bộ đám lưu dân tại Vọng Đô. Cố Cửu Tư nhìn hành trình của đám phú thương thì nhíu mày nửa ngày, thở dài nói: “Hiểu rồi, giúp ta trông chừng phu nhân nhiều hơn.”
Liễu Ngọc Như cũng phát hiện những việc này, đầu tiên nàng vô tình phát hiện khất cái lưu dân bên người nhiều hơn, ngày nào cũng đi theo, tựa như đang canh giữ.
Vì thế nàng cắn răng tiêu tiền mời vài người tới làm bảo tiêu, đồng thời lúc nào cũng hỏi thăm hướng đi trong thành.
Việc buôn bán càng tốt lên, Liễu Ngọc Như ngày nào cũng tăng lượng hàng hóa ra vào và mở thêm một chi nhánh ở An Dương cách đó không xa, nàng thường đi giữa An Dương và Vọng Đô, ngày nào cũng bận rộn chuyện cửa hàng. Có khi nàng nhịn không được hỏi Cố Cửu Tư: “Phạm Hiên và Chu Cao Lãng có dự tính gì, hiện giờ còn chưa cho ngươi tin tức sao?”
Cố Cửu Tư nói: “Có lẽ bọn họ đang suy nghĩ.”
Phạm Hiên và Chu Cao Lãng thương lượng rất lâu, qua hơn mười ngày, bọn họ mới cho Cố Cửu Tư tin tức.
Ngày đó Phạm Hiên tự mình tới, ông và Cố Cửu Tư xác nhận lại kế hoạch của hắn hồi lâu, sau khi thống nhất tất cả trật tự, cuối cùng nói: “Biện pháp này của ngươi quá nguy hiểm, nhưng đúng là biện pháp. Ngươi có thể thử một lần ở Vọng Đô. Nếu Vọng Đô được, chúng ta liền đẩy xuống.”
Phạm Hiên cầm bút viết một con số.
Hai trăm vạn. Ba mươi vạn thạch (*) lương thảo.
(*) Thạch là đơn vị đo lường thời xưa của Trung Quốc.
Thu nhập một năm của Đại Vinh lấy từ thuế là tám ngàn vạn bạc trắng, một tháng lương thảo của mười vạn binh cần ba mươi vạn thạch.
Cố Cửu Tư lẳng lặng nhìn con số này, Phạm Hiên buông bút nhàn nhạt nói: “Ta yêu cầu nhiều bạc như vậy, nếu ngươi có thể tích đủ, ngươi dùng biện pháp gì ta đều mặc kệ, Vọng Đô ta giao cho ngươi, ngươi tự đi làm. Toàn bộ Vọng Đô, cả binh phòng lẫn tài chính, tất cả ta đều giao cho ngươi nếu ngươi có thể thành công.”
Phạm Hiên nâng tầm mắt nhìn Cố Cửu Tư, thần sắc trịnh trọng: “Hộ Bộ có tên ngươi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
