“Vốn…… Vốn……” Hắn dựa quá gần, Liễu Ngọc Như có chút choáng váng, từ trước đến giờ nàng luôn là người bình tĩnh, bây giờ nói chuyện cũng có chút lắp bắp, “Vốn cũng muốn sống với nhau cả đời.”
“Ta không nói ý “cả đời” đã nói với nàng nói trước đó,” Cố Cửu Tư dựa trán vào trán nàng, nhẹ nhàng cười, “Ta muốn sống cùng nàng cả đời này như một cặp phu thê chân chính.”
Liễu Ngọc Như ngẩn người, nàng nâng tầm mắt nhìn hắn.
Trong mắt hắn mang theo ý cười rõ ràng, điều này làm cho tim của Liễu Ngọc Như đập nhanh thêm một nhịp, nàng chợt có chút sợ hãi lại cảm thấy vui mừng, nàng quay đầu đi, duy trì lý trí và bình tĩnh, ra vẻ trầm ổn nói: “Chúng ta vốn là phu thê.”
Cố Cửu Tư thấy nàng tránh né ý tứ chân chính của hắn thì rũ mắt.
Một lúc sau, hắn không nói gì mà chỉ hôn nàng, sau đó thả nàng ra rồi đứng dậy.
Liễu Ngọc Như hốt hoảng trong lòng, nàng sợ mình làm Cố Cửu Tư không vui nên vội bắt lấy góc áo hắn cao giọng nói: “Lang quân!”
“Ta hiểu ý nàng,” Cố Cửu Tư ôn nhu nói, “Trong lòng nàng là muốn sống cả đời với ta, ta không tức giận, hơn nữa, cho dù ta tức giận, nàng cũng không cần sợ.”
Cố Cửu Tư cười rộ lên: “Lấy khí thế của bà chủ Liễu ra đây, lúc ta tức giận thì đánh đến khi ta ngoan, chẳng phải cũng rất tốt sao?”
Liễu Ngọc Như bị lời nói của Cố Cửu Tư chọc cười, nàng nén cười, hơi ngượng ngùng nói: “Lang quân nguyện ý nói việc này với ta, ta rất vui.”
Cố Cửu Tư cười cười, hắn giơ tay vén tóc nàng, giọng nói ôn hòa: “Ta biết nàng chỉ không quen thôi, chúng ta có thể chậm rãi từng bước một.”
Nghe được lời này, Liễu Ngọc Như cũng yên tâm. Cố Cửu Tư thấy nàng không căng thẳng nữa lại hôn “chụt” một cái rồi đứng dậy nói: “Ta đi lấy nước.”
Liễu Ngọc Như đỏ mặt để hắn đứng lên.
Cố Cửu Tư đi ra ngoài cửa mới thu lại nụ cười, hắn lẳng lặng đứng đó một lúc lâu, có chút bất đắc dĩ mỉm cười, một lúc lâu sau, hắn chậm rãi thở ra một hơi rồi đi bếp nấu nước lấy nước.
Trong lòng Liễu Ngọc Như hiểu rõ.
Nàng thật lòng muốn sống cả đời với hắn, nhưng loại cả đời này không giống cả đời hắn nghĩ, hắn muốn là loại xuất phát từ việc yêu thích đến từ nội tâm mình.
Có lẽ nàng có cảm tình với hắn, dù sao cũng là người cùng sinh cùng tử, nhưng loại cảm tình này lại không phải loại hắn chờ mong.
Nhưng hắn biết việc này, cầu không được mà ép cũng không được, chỉ có thể chậm rãi chờ đợi, chậm rãi chờ đợi, chậm rãi khơi dậy.
Hắn đột nhiên rất kính nể sự kiên nhẫn của Liễu Ngọc Như, lúc đầu hắn cũng hoàn toàn không thích nàng, việc hai người ở bên nhau chẳng qua là trách nhiệm, nhưng nàng có thể kiên trì chờ đợi trong tình huống không hề có hy vọng như vậy, chờ tới ngày hôm nay, hắn rốt cuộc……
Tim đập thình thịch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)