Cửa hàng của Liễu Ngọc Như buôn bán càng ngày càng tốt, nàng bắt đầu mở rộng sản nghiệp để mời người, một mặt để cân nhắc sản xuất thêm chút sản phẩm, không chỉ giới hạn là phấn, về mặt khác là gia tăng sản lượng, không chỉ bán ở Vọng Đô mà còn muốn bán qua các châu khác.
Có thể kiếm tiền từ cái khác châu trở về để đến U Châu tiêu phí, đây mới là thương nhân quan phủ thích.
Liễu Ngọc Như bận rộn việc buôn bán của chính mình, Cố Cửu Tư mỗi ngày thành thành thật thật làm việc theo chỉ dẫn nha phủ.
Đồng sự của hắn không thích hắn lắm, phần lớn là vì hắn không phải người địa phương, thứ hai là vì mọi người cũng biết hắn trước đó là tên phú thương, cái gọi là nghèo túng phượng hoàng không bằng gà, ai cũng muốn khi dễ một chút để gia tăng chút khoái cảm.
Bọn họ thường hay bình luận lúc Cố Cửu Tư ăn cơm không giống nam nhân, lúc Cố Cửu Tư đeo bội kiếm tuần phố thì mỉa mai hắn đi đường giống đàn bà.
Nhưng mặc kệ bọn họ chửi bới Cố Cửu Tư như thế nào thì cũng ngăn không được các cô nương khác yêu thích, mỗi lần Cố Cửu Tư tuần phố trên đường sẽ có rất nhiều cô nương theo sau lặng lẽ nhìn ngắm, việc này càng làm cho người xung quanh hắn giận dữ.
Cố Cửu Tư ở nha phủ rất kiệm lời, Chu Diệp đến thăm hắn có dò hỏi hắn sinh hoạt thế nòa, Cố Cửu Tư nói: “Đều khá tốt.”
Chu Diệp cười cười: “Lần trước phụ thân ta hỏi chuyện của đệ, ta nói ta sắp xếp cho đệ một công việc, hắn còn mắng ta.”
“Mắng huynh làm gì?” Cố Cửu Tư có chút nghi hoặc, Chu Diệp làm như ngượng ngùng, “Việc của đệ là ta lén sắp xếp cho đệ, không nói với phụ thân ta, phụ thân ta biết thì mắng ta một trận nói ta chậm trễ tiền đồ của đệ.”
Chu Diệp nhìn bốn phía một cái, nói tiếp: “Cha ta nói, Phạm thúc thúc muốn để đệ làm tấm gương tốt, không phải muốn để đệ làm một tấm gương tốt buôn bán với quan phủ, nếu đệ quyên góp tiền, chúng ta sẽ cho đệ chỗ tốt, vậy thành ra đệ lấy tiền tới mua lợi ích, thương nhân khác nhìn thấy, chẳng phải ai nấy đều học theo tới bàn điều kiện sao? Phạm thúc thúc chính là muốn cho đệ làm một thương nhân cao khiết lương thiện, là thương nhân tan hết gia tài vì quan phủ, cho nên trước đó phụ thân ta nói, các ngươi không thể sống quá tốt, ngày tháng khổ một chút, trong lòng mọi người mới biết tính toán. Chờ sau này lúc chiến sự ổn định rồi, thời điểm mọi người luận công khen thưởng, vậy đó mới là lúc đệ bắt đầu. Đến lúc đó đệ lấy danh nghĩa này để phụ thân ta trực tiếp đề cử đệ nhập sĩ, lúc đó điểm xuất phát sẽ cao. Hiện tại ta cho đệ làm một tiểu binh, trên không ra trên dưới không ra dưới, lãng phí thời gian của đệ, còn không bằng để đệ xem nhiều sách hơn.”
“Sao Chu huynh nói vậy?” Cố Cửu Tư lắc lắc đầu: “Huynh cũng nhìn ra, khoản ta kém cỏi nhất không phải là đọc sách, ta kém cỏi nhất là đạo lý đối nhân xử thế, bản lĩnh giao tiếp với người khác. Huynh thả ta ở tầng chót nhất để mài giũa tính tình một chút, đây mới là đúng. Dựa theo cách nói của phụ thân huynh, nếu ta vừa nhập sĩ đã có địa vị cao, ta chưa từng bò ở tầng dưới chót bao giờ thì sẽ không hiểu cách giao tiếp thế nào với đám người này, sau này sẽ là thiệt thòi lớn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

