Liễu Ngọc Như nói như thế với Tô Uyển, ngày hôm sau đã ra cửa đi ra ngoài với Giang Nhu để tìm tiểu nhị ban đầu trong cửa hàng son phấn của Cố gia.
Trước đó Cố gia đã dọn rất nhiều sản nghiệp đến U Châu, cửa hàng son phấn cũng là một trong số đó. Hai người cùng nhau bàn kế cả một buổi chiều, những tiểu nhị đó cuối cùng cũng đồng ý rời khỏi cửa hàng trước đó để đến cửa hàng mới của Liễu Ngọc Như.
Thù lao trong cửa hàng mới của Liễu Ngọc Như không thể giống như trước, dù sao thì bọn họ hiện giờ không có tiền vốn gì, tiền vốn cũng nằm trong phạm vi yêu cầu của quan phủ nên không thể hào phóng như trước, vì khích lệ đám tiểu nhị này, Liễu Ngọc Như dứt khoát chia cổ phần của cửa hàng ra, để hai tiểu nhị biết làm phấn và các loại đồ dùng chiếm hai phần.
Cứ như vậy thì bọn họ cũng là chủ của cửa hàng này, tương đương với việc mọi người cùng nhau buôn bán.
Tìm xong tiểu nhị, Liễu Ngọc Như lại bắt đầu tìm nguyên liệu, cũng may là trước đây Cố gia kinh doanh chuyện này, Giang Nhu dẫn nàng chạy mấy ngày ở chợ là có thể xử lý gọn gàng chuyện nhập hàng.
Sau đó Chu Diệp tìm tới cửa dẫn bọn họ đi xem cửa hàng.
Cửa hàng của bọn họ ở phố Đông Tam, vị trí không tính là ven đường, cần phải đi từ đường cái rẻ ngoặc mới đi vào được, thậm chí có thể nói có chút hẻo lánh.
“Không sao không sao.” Liễu Ngọc Như thấy mặt Chu Diệp càng thêm hổ thẹn thì nhanh chóng an ủi, “Chu đại ca đã để chú ý rồi, hơn nữa vị trí này cũng không tồi, không cần tự trách.”
“Đúng vậy.” Cố Cửu Tư đứng một bên cười nói, “Chu huynh việc gì cũng quá nghĩ cho người khác rồi, ta thấy vị trí này phong thuỷ khá tốt, hẳn là nơi hội tụ tài lộc.”
Chu Diệp miễn cưỡng cười cười, sau đó nói; “À, còn nữa, Cửu Tư không phải là người thích buôn bán, ta có tìm một chức vị cho Cửu Tư, Cửu Tư vào làm trước, làm một thời gian tích lũy thì lại tìm lý do thăng tiến.”
“Vậy không thể tốt hơn được rồi,” Cố Cửu Tư cười cười nhìn thoáng qua Liễu Ngọc Như, “Nếu ta ở nhà nhàn rỗi nữa, e là nàng sẽ khi dễ chết ta mất, nói ta ăn cơm mềm.”
“Nói hươu nói vượn.” Liễu Ngọc Như có chút ngượng ngùng nhỏ giọng phản bác. Chu Diệp cười rộ lên giao khế đất chìa khóa và một loạt đồ vật cho Liễu Ngọc Như, sau đó nói với Liễu Ngọc Như: “Ta đứng đây chúc bà chủ Liễu tiền vô như nước.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

