Kem dưỡng da tay của cô có mùi hoa anh đào dịu nhẹ.
Lúc này An Tĩnh mới nhớ ra, trước khi ra khỏi nhà cô đều bôi một lớp kem trên tay.
An Tĩnh gật đầu, ôm cặp trước ngực, ngồi xuống cạnh cậu.
Trên bàn đã có sẵn cà phê cậu gọi cho cô, An Tĩnh bỏ sách vở và bút ra khỏi cặp, đặt lên bàn.
Cô nghĩ một lúc, nói với cậu: "Thế này nhé, trước tiên hai chúng ta sẽ là một đề Toán. Làm xong sẽ cùng so đáp án, được không?"
Trần Thuật gật đầu, nói với vẻ sao cũng được: "Được."
"Vậy thì cứ thế đi." Cô lấy giấy nháp ra, đung đưa trước mặt cậu và nói: "Bây giờ bắt đầu làm nhé."
Trần Thuật khẽ nhúc nhích, ừ một tiếng, lúc này mới nhìn tờ bài tập, tay cầm bút, cụp mắt xuống nhìn đề bài.
Đã nói là ra ngoài để ôn bài.
Kết quả hai người thật sự rất chuyên tâm.
Hai người không nói chuyện cũng không thấy khó xử, ngược lại có một sự bình yên lạ thường, thời gian lặng lẽ trôi đi.
Chỉ là, chẳng bao lâu sau, ai đó đã phá vỡ sự im lặng.
An Tĩnh một tay chống đầu, cụp mắt làm bài tập, chút chút lại cau mày, suy nghĩ cách làm,mấy sợi tóc ở hai bên má xoà xuống hơi khó chịu, cô liên tục đưa tay vén tóc ra sau tai.
Gương mặt Trần Thuật hơi lạnh lùng, không phân biệt được cảm xúc ẩn chứa trên đó, chỉ có ánh mắt toát lên sự dịu dàng ôn hòa, cậu lẳng lặng nhìn một lúc rồi lại cúi đầu, lười nhác làm bài tập.
Rõ ràng là cô đang ngồi trước mặt cuốn hút cậu hơn bài tập.
Chưa đầy nửa giờ đồng hồ cậu đã làm xong. Đặt bút xuống, thong thả vươn vai một cái, nhân tiện quan sát xem người bên cạnh làm đến đâu rồi.
Nhìn dáng vẻ chăm chú của An Tĩnh lại không tiện làm phiền cô, chỉ có thể ngồi bên cạnh chơi một mình, xem điện thoại một lúc lại thấy chán, trong lòng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


