An Tĩnh đi ăn trưa cùng An Nguyệt và Kỷ Nguyên.
Ăn trưa xong, nhân tiện xếp hàng mua trà sữa chuẩn bị về lớp.
"Là Tống Tư."
Kỷ Nguyên là người đầu tiên nhận ra cậu ta, cô ấy nói: "Cậu ta lại đang chơi bóng rổ."
An Nguyệt tỏ vẻ khó hiểu, nhưng vẫn dừng bước, cảm thấy có chút kỳ lạ: "Chơi bóng rổ thì chơi bóng rổ, gọi chúng ta làm gì? Lẽ nào muốn chúng ta chơi cùng sao?"
An Tĩnh cũng vẫy tay với bọn họ.
Hình như cô thấy cái gì đó, đột nhiên mỉm cười, ghé sát vào tai An Nguyệt, chỉ về phía bên kia: "Chị, Lục Cách cũng đang chơi bóng rổ ở kia kìa."
Từ khi biết Lục Cách là người có khả năng khiến An Nguyệt xù lông nhím, An Tĩnh thỉnh thoảng lại nhắc tới tên cậu ta trước mặt chị gái, quả nhiên, vừa nhắc tới tên cậu ta là cô chị gái lúc nào cũng nghiêm nghị và đầy uy quyền của cô liền trở nên khác thường.
An Nguyệt cau mày, nhanh chóng đáp lại: "Cậu ta ở đó thì liên quan gì tới chị."
An Tĩnh cười hì hì hút trà sữa.
Mặc dù nói thì nói như vậy, nhưng mắt An Nguyệt vẫn không kìm được nhìn về phía đó, quan sát từ trên xuống dưới, thật không ngờ người bình thường lúc nào cũng cợt nhả lại chơi bóng rổ hay như vậy.
Mặc dù bản thân cô ấy cũng không biết cậu ta chơi có hay không.
Đột nhiên cô ấy khựng lại, nheo mắt đưa tay lên trán che nắng rồi hỏi: "Cô gái bên cạnh Trần Thuật là ai vậy?"
Trần Thuật và một cô gái rất quen đứng dưới bóng cây cổ thụ bên cạnh, xung quanh hơi khuất nắng, vì thế lúc đầu mới không nhìn thấy họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


