Bởi vì Trần Ninh có một cuộc họp khẩn cấp, cô được đưa hộ tống ra khỏi studio và vội vàng rời khỏi. Bạch Vũ cùng Hoắc Từ tới bãi đỗ xe, anh không nhịn được than phiền với Hoắc Từ về sự việc.
Hoắc Từ đúng lúc đi vệ sinh, mới bước tới cửa, chợt nghe bên trong có tiếng gọi điện thoại: “Em mặc kệ, anh à, bất luận thế nào anh cũng không thể chia tay với chị Vĩnh Hân được, anh có biết bạn trai và em gần đây gặp rắc rối không. Lục gia vốn dĩ là đã đồng ý cho anh ấy vay tiền, giờ anh thế này, phải làm sao đây?”
Giọng nói quen thuộc này, đúng là oan gia ngõ hẹp mà.
Cô ta chưa nói hết câu, Hoắc Từ đã tiến tới cầm lấy áo cô ta đẩy mạnh vào trong toilet.
Vẫn tiếp tục đẩy cô ta vào thành bồn rửa tay trước khi dừng lại, cô cười lạnh nhạt nhìn Thẩm Xuyến: “Thẩm Xuyến, tốt nhất là nên chú ý lời nói một chút, mẹ tôi nói thế nào thì cũng là trưởng bối. Cô nếu đối với bà ấy có chút bất kính nào, cô đoán xem tôi có dám đánh cô không?”
Hoắc Từ không phải là người hòa nhã gì, ai dám động đến người bên cạnh cô, cô có thể làm đối phương hối hận cả đời.
Thẩm Xuyến không nghĩ cô sẽ quyết liệt đến vậy, mới đầu còn tỏ ra dáng vẻ mạnh mẽ, thoáng cái đã bị đàn áp đi ba phần. Từ sau khi Liễu Như Hàm gả cho Thẩm Phương Đường, Thẩm Xuyến cũng theo Thẩm Tùy An sang Anh du học. Cô ta không thích Liễu Như Hàm, cho dù là đã về nước hai năm nay rồi, cũng vẫn luôn sống ở bên ngoài.
Nhìn thấy Liễu Như Hàm, cô ta luôn trừng mắt lạnh lùng, Liễu Như Hàm đại khái cũng không muốn so đo tính toán với cô ta, cô ta lại càng ngày càng táo tợn.
Gặp lại Hoắc Từ, cô ta vẫn cứ tính khí đó, mở miệng ra lại nhắc chuyện cũ.
Bị Hoắc Từ dọa thành ra như thế, cô ta thở không ra hơi, nói: “Cô dám?”
Hoắc Từ cười khẩy, cúi đầu xuống nhìn cô ta: “Nếu không thì cô thử xem?”
Cô nói xong, Thẩm Xuyến cũng không dám thử. Cô ta trong lòng dồn nén cơn giận, hận không thể nguyền rủa Hoắc Từ đi chết đi, nhưng mà cô ta cũng rất sợ Hoắc Từ sẽ thực sự ra tay.
Vẫn luôn có loại người như vậy, ngoài miệng thì lúc nào cũng mạnh mồm, nhưng khi thực sự cần hành động, thì liền lùi lại phía sau.
Thẩm Xuyến ngỡ rằng Hoắc Từ thấy cô ta sẽ cảm thấy cắn rứt lương tâm, nhưng Hoắc Từ một chút cũng không có, cô tại sao phải cắn rứt lương tâm chứ?
“Đừng có cho rằng mẹ tôi gả cho ba cô, là mắc nợ cô. Bà ấy không mắc nợ cô, tôi lại càng không,” Hoắc Từ cúi đầu, cô đã sớm buông tay, nhưng Thẩm Xuyến bên bồn rửa tay vẫn không dám nhúc nhích.
Xem ra là thực sự bị dọa rồi.
Cho đến khi Thẩm Xuyến ngẩng đầu, căm tức nói: “Hoắc Từ, cô đừng cho rằng tôi không thấy, ngày hôm đó chính là anh trai tôi túm lấy tay cô rời đi.”
Thấy Hoắc Từ không nói nữa, Thẩm Xuyến sắc mặt lộ rõ vẻ đắc ý, giống như nắm thóp được điểm yếu của Hoắc Từ, cô ta tùy tiện nhìn Hoắc Từ, châm chọc: “Đừng cho rằng tôi không biết tâm ý của cô, chẳng qua là trông thấy anh trai tôi về nước, lại muốn câu dẫn anh ấy. Anh ấy sẽ không thích cô đâu, cô nên dẹp tâm tư đó đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)