Có vợ ủng hộ đấy, sao nào?
Dịch Trạch Thành bâng quơ nói một câu khiến cả hai người đều sững sờ. Hoắc Từ hơi ngửa đầu nhìn anh, vẫn là khuôn mặt đẹp đến nỗi khiến người nghẹt thở, vẻ mặt trầm ổn bình tĩnh, cố tình không nói chuyện, nhưng một khi nói ra thì từ ngữ không làm người kinh ngạc thì không thôi (*).
(*) nguyên văn là câu 语不惊人死不休: sử dụng câu trích từ bài thơ “Giang thượng trị thủy như thế liêu đoản thuật” (Thuật lại việc trên sông nước dâng cao như biển) của Đỗ Phủ, ý câu thơ là nếu lời nói ra không làm người khác kinh sợ thì tới chết cũng không ngưng.
Lục Lâm Chính cũng bị anh ta làm cho tức giận cười, đây gọi là gì chứ?
Đến trước mặt hắn thể hiện tình cảm sao?
Anh đem cô ôm vào lòng một cách mạnh mẽ, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng. Lúc nãy cô đứng ở ban công hứng phải gió lạnh một lúc lâu, cơ thể có chút lạnh. Đôi môi mềm mại mát lạnh. Đáy lòng Dịch Trạch Thành mềm nhũn, lực mút trên môi cũng nhẹ đi một chút.
Hai người đã lâu không ở cùng nhau, lúc này cô ăn mặc xinh đẹp như vậy, Dịch Trạch Thành cúi đầu là có thể thấy khuôn ngực trắng như tuyết của cô. Nơi này ánh sáng âm u nhưng vẫn không ngăn được cô tỏa sáng. Bộ lễ phục màu lam như bầu trời đầy sao mộng ảo xinh đẹp, anh cười khẽ: “Chiếc váy này thật hợp với em”.
Hoắc Từ ngẩn người, do dự một chút mới hỏi: “Đây là anh đưa tới sao?”
“Vậy em nghĩ sao?” Anh vuốt mái tóc dài của Hoắc Từ, mái tóc đen mềm mại như thác nước sượt qua lòng bàn tay.
Chẳng trách Bạch Vũ có thể có được chiếc váy này, đây chính là chiếc váy mới nhất trong bộ sưu tập thu đông, nó vừa được ra mắt tại tuần lễ thời trang Paris chưa đầy một tháng. Chiếc váy này của Hoắc Từ hẳn là chiếc đầu tiên trên toàn thế giới, cô thật không ngờ lại được mặc chiếc váy dài này tại một bữa tiệc tư nhân như thế này.
Nhớ đến những ngôi sao trong giới giải trí, người hâm mộ vì để thần tượng của mình là người đầu tiên trong quý mặc được những bộ váy áo đó mà đặt trước, khoe khoang quả thật là trên trời dưới đất có một không hai.
Hoắc Từ ôm lấy thắt lưng anh, hơi ngẩng đầu: “Anh như vậy là đang muốn chiều hư em hả?”
“Không sao, anh nhiều tiền mà”, Dịch tiên sinh vẫn luôn cao ngạo lãnh đạm cười nhẹ một tiếng, thâm trầm nói.
Hoắc Từ ôm anh, hôm nay cô mang giày cao gót, vừa ngẩng đầu là có thể hôn lên môi anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)