Chương 35: Cuối cùng em cũng đã có thể bảo vệ anh được một lần.
Hoắc Từ dám khẳng định cả đời này chưa bao giờ nét mặt Dịch Trạch Thành bối rối đến mức như vậy.
Hoắc Minh Chu đối diện vô cùng có phong độ vươn tay, Dịch Trạch Thành nhanh chóng buông bàn tay đang đặt trên vai Hoắc Từ ra, cung kính cầm tay Hoắc Minh Chu, “Xin chào bác trai, con tên Dịch Trạch Thành.”
Giọng anh không còn lạnh lùng giống như bình thường mà có chút run run, Hoắc Từ nhịn không được cúi đầu xuống.
Vậy mà mà có một ngày cô có cơ hội nhìn thấy Dịch Trạch Thành khẩn trương.
Thật sự là rất mới mẻ.
“Hoắc Từ.” Hoắc Minh Chu vẫn luôn nhìn cô gái nhỏ không nói tiếng nào, cười hỏi: “Con không giới thiệu hai người chúng ta với nhau sao?”
Cuối cùng Hoắc Từ cũng ngẩng đầu lên nhìn ông, nhưng rất nhanh đã quay đi, nói với Dịch Trạch Thành bên cạnh: “Đây là Hoắc Minh Chu.”
Dịch Trạch Thành nhìn bộ dạng bướng bỉnh của cô, không khỏi cảm thấy có chút bất đắc dĩ, đương nhiên anh biết hoàn cảnh gia đình Hoắc Từ. Nhưng anh không ngờ rằng cha của Hoắc Từ lại là một bác sĩ trong đội ngũ y tế viện trợ Nam Sudan.
Đen bóng đen lay láy, như ẩn chứa những vì sao trong đó.
“Con đến đây, sao không gọi điện thoại cho ba?” Giọng nói của Hoắc Minh Chu rất dịu dàng, không hề có chút tức giận nào vì Hoắc Từ đã gọi thẳng tên ông.
Hoắc Từ lạnh lùng nói: “Không phải ông chỉ viết thư thôi sao, nếu tôi viết thư cho ông, chỉ sợ hiện tại nó cũng chưa nằm trong tay ông đâu.”
Hoắc Minh Chu cười khẽ một tiếng, nhìn cô như đang nhìn một cô bé đang nghịch ngợm, trong ánh mắt tràn ngập cưng chiều, dịu dàng như nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)