“Ngay cả khi anh không biết em, anh cũng không bỏ rơi em, thì đương nhiên hiện tại sẽ càng không.”
Giọng anh như một sự cám dỗ vang lên bên tai cô trong đêm tối, xoa dịu trái tim đang điên cuồng của cô một cách thần kỳ. Hoắc Từ liều mạng cắn môi, nhưng vẫn không thể kiềm chế được sự run rẩy của cơ thể.
Cô ngửa đầu, khẽ nhắm mắt lại.
Vừa rồi cô sợ sẽ nhìn thấy sự thất vọng trong mắt anh, hiện giờ cô không biết phải làm sao. Trong lòng cô biết Dịch Trạch Thành không giống những người khác. Cơ thể cao lớn của anh ép chặt cô, tuy rằng không cách nào thoát được nhưng lại làm cô cảm thấy ấm áp hơn.
Cô biết mình rất đáng ghét, cô không đơn thuần thích Dịch Trạch Thành, cô biết anh là người tuy ở ngoài lạnh lùng nhưng vô cùng kiên định vì anh có thể đứng ngoài xe cầm bình truyền nước trong 4 tiếng liên tục cho một người không quen biết. Anh có thể vứt bỏ lý tưởng, vứt bỏ cuộc sống và địa vị biết bao người hâm mộ để đến châu Phi.
Anh có một trái tim kiên định và chân thành hơn bất kỳ ai.
Cô biết, chỉ cần anh đã nhận định thì anh sẽ không từ bỏ.
Cho nên cô nỗ lực để bản thân trở thành người được anh nhận định, cô nghĩ mọi cách tiếp cận anh, quyến rũ anh.
“Hoắc Từ.” Anh vươn tay ra vuốt gương mặt cô, vu.ốt ve cọ xát bên dưới lỗ tai cô, cô gái vốn đang căng thẳng căng cứng người đột nhiên khẽ run rẩy, anh vươn ngón tay ra véo vào vành tai cô.
Từ lần trước anh đã phát hiện lỗ tai cô cực kỳ mẫn cảm, chỉ sờ một cái cô đã ra sức né tránh. Bây giờ, anh lại vuố.t ve nhịp nhàng, làm cho khuôn mặt Hoắc Từ vốn đang kháng cự, thân thể dần dần mềm nhũn.
“Không có gì, đó chỉ là một vấn đề nhỏ thôi mà.” Anh cúi đầu dịu dàng hôn nhẹ bên tai cô, giọng nói vốn lạnh lùng lại mang theo sự cám dỗ tối đa, từng chữ nhẹ nhàng như vậy, lại kiên định như vậy.
Bên ngoài cửa sổ là mặt trăng sáng treo trên bầu trời đầy sao, bầu trời giống như một tấm nhung đen, ánh sao đang tỏa sáng lung linh trên tấm nhung đen này. Xung quanh rất yên tĩnh, dường như bọn họ chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của đối phương. Rèm cửa sổ được kéo ra, che đi toàn bộ căn phòng, chỉ là một nửa cánh cửa trên bệ cửa sổ khẽ mở ra một khe hở, cơn gió nhè nhẹ bay vào, nâng một góc màn cửa sổ bay lên.
Dịch Trạch Thành im lặng nhìn cô, trong mắt có chút đau lòng, lại có chút sáng tỏ.
Có lẽ sẽ có người nói, cô quá yếu ớt, chẳng qua chỉ là cha mẹ ly hôn mà đã biến thành như vậy. Vậy thì những đứa nhỏ mất cha mẹ từ nhỏ trải qua cuộc sống khó khăn chẳng phải đều muốn đi tìm chết sao.
Nhưng mà mỗi người là một cá thể khác nhau, khả năng tiếp nhận cũng khác nhau. Hoắc Từ mười tám tuổi, ngây thơ đơn thuần, thế giới của cô hoàn mỹ như một bức tranh. Đứa trẻ nào được bảo vệ càng tốt thì càng dễ bị tổn thương. Cô cũng từng tự hỏi bản thân, vì sao lại để ý như vậy, vì sao lại biến thành bản thân thành ra như thế này.
Nhưng cô không đi ra được, cô đã bị nhốt ở trong một thế giới nhỏ hẹp.
Cô không nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Cô tạm thời ngừng lại rồi tiếp tục nói: “Em thích anh, giống như anh đã nói, lúc chưa quen biết em, anh đã sẵn sàng dốc hết sức lực để cứu em. Là anh cứu em từ trong xe ra, là anh đã nắm tay em không buông. Em không thích anh một cách đơn thuần, cái em muốn chính là cảm giác an toàn anh đã cho em.”
Mục đích của cô không đơn thuần nên cô xứng đáng bị vạch trần như vậy trước mặt mọi người. Cô giống như người rơi xuống nước, vì đã chìm trong nước quá lâu rồi, lâu đến nỗi không để ý đến tất cả mà túm lấy một chiếc thuyền lớn đi ngang qua.
Đến khi một giọng nói rõ ràng vang lên, cùng với một nụ cười dịu dàng: “Đây không phải là chuyện tốt sao, không có việc gì, anh sẽ bảo vệ em.”
Đây không phải là chuyện tốt sao, chỉ cần em thích anh là đủ rồi.
Đêm khuya cực kỳ yên tĩnh, chỉ có câu nói của anh vang vọng giữa đất trời.
Hoắc Từ bị lời anh nói đánh trúng, cơ thể run lên, lồng ng,ực nóng bỏng.
“Chuyện này không công bằng với anh, hai người quen nhau không phải nên…” Nhưng mà lời cô còn nói chưa xong, môi đã bị lấp lại, chiếc lưỡi dài của người đàn ông lao thẳng vào cuốn lấ.y đầu lư.ỡi nó.ng bỏng, tiếng thở dốc mập mờ dần dần nặng hơn.
Mãi đến khi Hoắc Từ bị hôn đến khi ý thức mơ hồ thì Dịch Trạch Thành mới buông cô ra. Anh cúi đầu nhìn cô, giống như muốn cười nhạo: “Người chưa từng yêu đương sao lại biết hai người đang yêu nhau thì nên như thế nào?”
Hoắc Từ sửng sốt.
“Hai người yêu nhau như thế nào, không có khuôn mẫu, cũng không có dấu vết tìm kiếm. Nếu em thích, anh có thể đưa cho em.” Giọng Dịch Trạch Thành vừa trong vừa ấm lại vừa nghiêm túc, tạm dừng một lát, sau đó giọng anh đột nhiên trở nên mềm nhẹ hơn, anh nói: “Như vậy là đủ rồi.”
Thứ em thích, anh có, thế là đủ rồi.
Trái tim Hoắc Từ nóng lên, như có thứ gì đó muốn xông ra.
Càng lúc càng nóng.
Sau đó anh cúi đầu, khóe mắt nhếch lên, nhẹ giọng nói: “Hiện tại chúng ta có thể làm chuyện khác giữa người yêu không?”
Hoắc Từ mở to đôi mắt đen nhánh sáng ngời nhìn anh, vừa vô tội lại vừa thuần khiết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)